Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342246
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2246 lượt.
ng khóc của nàng, ta thật sự lo sợ nàng sẽ làm chuyện ngốc nghếch. Cả đời này, Tần Phong Dương không làm được chuyện gì tốt với ta, nhưng lúc ấy, hắn giữ chặt nàng lại, đã là chuyện tốt nhất mà hắn làm cho ta rồi.”
Thanh Hạm bĩu môi nói: “Năm đó, nếu không phải hắn đánh ngất ta, thì chắc chắn ta đã nhảy xuống tìm chàng rồi. Giờ nghĩ lại, nếu lúc ấy ta cũng nhảy xuống, chúng ta đã không phải chịu đựng nỗi khổ tương tư suốt năm năm trời.”
Lăng Nhược Tâm đánh nhẹ vào mông nàng vài cái rồi nói: “May mà lúc đó nàng không nhảy xuống, nếu nàng mà nhảy xuống thật, chỉ sợ sư phụ nàng cũng không cứu kịp hai người chúng ta, e là chúng ta chắc chắn phải cùng chết rồi.”
Nghe hắn nói vậy, Thanh Hạm kinh hãi hỏi: “Chàng nói gì? Sư phụ ta cứu chàng sao?”
Lăng Nhược Tâm gật đầu nói: “Đúng vậy, là sư phụ nàng cứu ta. Năm đó, khi ta ngã xuống vách đá, bị mắc vào nhành cây mọc nhô ra từ vách đá, cũng vì thế mà tốc độ rơi chậm hơn, nhưng cũng để lại vết sẹo trên mặt. Còn sư phụ nàng lúc đó đã chờ ta ở ngay dưới đáy vực, ngay khi ta rơi xuống đất, người đã đón được ta.”
Hắn nói vô cùng thoải mái, nhưng thật ra, lúc ấy cực kỳ nguy hiểm. Nếu vị trí mà Huyền Cơ Tử chờ ở dưới đáy vực chỉ hơi lệch đi một chút thì cũng sẽ không cứu được hắn, hơn nữa, vách đá đó rất cao, nếu không phải hắn bị mắc vào nhánh cây kia, thì cho dù Huyền Cơ Tử có thần công cái thế đến đâu, cũng không có cách nào đón được hắn.
Thanh Hạm giận dữ nói: “Hừ, ông già đó thật đáng giận, ông cứu chàng, vậy mà khi ta về tìm ông, ông lại nói với ta một đống thứ duyên phận này nọ linh tinh, thật là… Lần này quay về Thương Tố môn, ta sẽ đốt sạch râu của ông cho coi!”
Nhìn dáng vẻ của nàng, Lăng Nhược Tâm khẽ cười, rồi lại nghiêm mặt nói: “Hiện giờ, cuối cùng ta cũng hiểu vì sao năm đó sư phụ nàng nói, nhận một đệ tử như nàng, tổn thọ mất vài năm rồi! Thật ra, chuyện này cũng không trách sư phụ nàng được. Lúc ấy, chẳng những ta bị trọng thương, trong người lại bị dính độc. Thật sự không biết ta có mấy phần sống được. Ông không nói với nàng chuyện đã cứu ta, là vì sợ lúc đó nàng bị bộ dạng của ta doạ cho sợ hãi. Hơn nữa, ta hôn mê hơn một năm, mấp mé ở Quỷ môn quan. Chi bằng ông giữ cho nàng còn chút hy vọng, dù lúc ấy ta thật sự có chuyện không hay, nàng cũng vẫn có thể sống tiếp. Ông muốn tránh, không để nàng hy vọng quá nhiều vào chuyện ông cứu ta, rồi cuối cùng lại khiến nàng thất vọng.”
Khi đó, bộ dạng của hắn lúc độc phát cực kỳ khó coi, vô cùng thống khổ, nỗi đau đó, đau đến tê tâm liệt phế. Bây giờ hắn nghĩ lại còn thấy sợ hãi, càng không muốn để nàng nhìn thấy, chỉ sợ cũng khiến nàng đau lòng không dứt.
Thanh Hạm bĩu môi: “Nói là nói vậy, nhưng ta không đồng ý. Dù chàng có khó coi đến đâu, ta cũng không sợ! Chỉ cần có thể nhìn thấy chàng, còn hơn năm năm trời ta thất hồn lạc phách đi khắp nơi tìm chàng, lần nào cũng tràn đầy hy vọng, rồi lại vô cùng thất vọng!”
Lăng Nhược Tâm nhẹ xoa đầu nàng nói: “Ta cảm thấy, sư phụ của nàng cũng sắp thành bán tiên rồi. Năm đó, khi sư phụ nàng cứu ta, đã từng nói một câu. Ông nói, ta vốn chỉ có thể sống đến hai mươi tuổi. Kiếp nạn này, ta không thể thoát khỏi. Tất cả đều là số mệnh. Có điều, ông cũng biết, nếu ta chết thật, thì sau này chỉ e nàng sẽ không thể sống nổi. Vì nàng, nên ông mới tìm cách tới cứu ta. Mà ta, căn bản không có hy vọng sống sót, nhưng lại bởi vì ngã xuống vách đá, vô tình tạo ra vết sẹo trên mặt mình, vì vết sẹo này mà cải biến được số mạng của ta.”
Thanh Hạm khẽ sờ lên vết sẹo trên mặt hắn nói: “Thần kỳ như vậy thật sao? Có phải ông già kia lại nói hươu nói vượn không?” Con người thật sự có vận mệnh? Nàng cũng hơi hỗn loạn, nhớ tới những lời Huyền Cơ Tử nói trước khi nàng xuống núi, nàng lại không kìm được, vuốt ve vết sẹo trên mặt Lăng Nhược Tâm nhiều hơn.
Lăng Nhược Tâm cười nói: “Sư phụ nàng nói nàng ấy mà, chuyện gì còn chưa hiển hiện ra trước mắt, thì nhất định không tin lời ông. Ta thấy ông nói cũng có lý. Thật ra, ta cũng không quá tin tưởng, nhưng dù tin hay không thì bây giờ hai chúng ta có thể gặp lại nhau cũng là tốt hơn tất cả mọi chuyện rồi. Ông đã cứu mạng ta, ta thực sự thấy biết ơn ông!”
Thanh Hạm nghĩ một chút, thấy hắn nói cũng rất có lý, dù thế nào, hai người đã có thể gặp lại nhau thì không cần phải so đo gì nữa. Nàng lập tức hỏi tiếp: “Chàng nói chàng hôn mê một năm, nhưng giờ đã qua năm năm rồi, bốn năm còn lại chàng làm gì? Đi đâu?”
Lăng Nhược Tâm thở dài nói: “Thật ra ta ở lại Thương Tố môn tổng cộng ba năm. Năm đầu tiên là hôn mê, rồi mất hai năm sau mới có thể trị hết độc trên người. Năm đó, Tần Phong Ảnh muốn lấy mạng ta, nên đã dùng tam nhật đoạt hồn tán. (Ba ngày mất mạng) Nếu không gặp được sư phụ nàng, thì dù ta không ngã xuống vách đá, cũng không thể nào sống được. Cho nên, vừa rồi khi Tần Phong Ảnh nói chuyện với Tống Vấn Chi, mới xác định ta chắc chắn đã chết không còn nghi ngờ gì nữa.”
Nghe hắn nói vậy, Thanh Hạm vô cùng kinh hãi. Nàng biết tam nhật đoạt hồn t