Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342181

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2181 lượt.

ốt một chút, rồi liền tươi cười. Niệm Du ngẩn người, sự tình chuyển biến quá nhanh, khiến nàng nhất thời chưa thích ứng được. Thanh Hạm vội huých huých vào lưng nàng nói: “Hắn đang chờ câu trả lời của cô đó!”
Niệm Du cúi đầu nói: “Chỉ cần chàng không chê ta đã từng làm việc cho Tần Phong Ảnh, từng làm tổn thương Thanh Hạm, thì ta sao có thể ghét bỏ chàng...”






Tiểu Thuận tử tâm không cam, tình không nguyện đưa Thanh Hạm và Lăng Nhược Tâm đi đến cung của Niệm Du. Tần Phong Dương đã truyền thái y tới băng bó vết thương cho Niệm Du. Khi đám người Thanh Hạm rời đi, thái y đang xử lý vết thương cho Niệm Du, còn Tần Phong Dương thì mỉm cười nằm trên ghế.
Dọc đường đi, Thanh Hạm không nhịn được, liền hỏi Lăng Nhược Tâm: “Chàng nghĩ, liệu Tần Phong Dương có đối xử tốt với Niệm Du không?”
Nhớ lại ánh mắt Tần Phong Dương nhìn Niệm Du, Lăng Nhược Tâm cười nói: “Ta không biết liệu hắn có đối xử tốt với Niệm Du hay không, nhưng ta biết, từ nay về sau, hắn sẽ không bao giờ có ý đồ gì với nàng nữa.” Đối với hắn mà nói, hạnh phúc của Niệm Du gì gì đó không hề quan trọng. Quan trọng là… Tần Phong Dương đã hoàn toàn chặt đứt ý niệm với Thanh Hạm.
Chờ Lăng Nhược Tâm liếc nhìn sang, Thanh Hạm cười hì hì nói: “Sao ta nghe mấy lời này của chàng đều ngập mùi dấm chua thế nhỉ?”
Lăng Nhược Tâm thản nhiên nói: “Đó là vì ta ngâm trong bình dấm chua ra mà!”
Khóe miệng Lăng Nhược Tâm cũng đầy ý cười, so đo à? Nàng muốn so đo với hắn phải không? Hai năm nay không tìm được hắn, chẳng lẽ chỉ nói có vài câu như vậy mà không được sao? Nhưng đối với hắn lúc này mà nói, thì không có gì quan trọng nữa, cả nhà hắn sắp đoàn tụ, trong tim hắn cũng đầy mong chờ.
Tiểu Thuận tử gõ cửa cung Đức phi vài lần cũng không thấy người ra mở, Thanh Hạm hơi nhíu mày, trong lòng thoáng có chút bất an, lập tức bất chấp đây có phải hoàng cung hay không, liền đạp một cước đá văng cửa cung ra.
Trong cung vô cùng ngổn ngang, một cung nữ ngã trên mặt đất. Vừa nhìn thấy tình hình này, Lăng Nhược Tâm chấn động, kéo cung nữ kia lên, thử hơi thở của cô ta. Cô ta vẫn còn thở, hắn liền bấm vào huyệt nhân trung của cung nữ đỏ, một lát sau, cung nữ kia lờ mờ tỉnh dậy. Thanh Hạm hỏi: “Nữ tử và cô bé mà Đức phi nương nương đưa vào cung đâu rồi?”
Hai mắt cung nữ kia hơi mờ mịt, nhìn quanh bốn phía một lúc lâu mới nói: “Ta không biết.”
Thanh Hạm giận dữ nói: “Đức phi nương nương nói hai người họ ở đây, sao ngươi lại nói không biết họ đâu?”
Cung nữ kia đáp: “Nương nương có dẫn một đứa bé và một nữ tử vào cung, vừa rồi hai người đó đều ở đây, nhưng giờ không thấy nữa, nên ta cũng không biết họ đang ở đâu.”
Thanh Hạm nghe thấy vậy vô cùng lo lắng, Lăng Nhược Tâm liền hỏi: “Vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Cung nữ kia nói: “Vừa rồi ta đang ngồi trò chuyện với cô nương mà nương nương đưa về kia, đột nhiên cảm thấy đầu váng mắt hoa lên sau đó thì không biết gì nữa.”
Thanh Hạm và Lăng Nhược Tâm liếc nhìn nhau một cái, đồng thanh nói: “Không ổn!” Hai người chợt nghĩ tới một chuyện, chỉ e là không tốt lắm.
Niệm Du vốn là người của Tần Phong Ảnh, mà tâm tư của nàng ta thì đã sớm không ở bên hắn nữa, với sự khôn khéo của Tần Phong Ảnh, đương nhiên đã phát hiện ra từ lâu. E rằng chính hắn cũng đã sắp xếp người khác vào bên cạnh Niệm Du, chờ khi nàng ta đưa Vô Ưu và Tô Tích Hàn vào cung, Niệm Du vừa đi khuất, có lẽ hắn đã sai người bắt Tô Tích Hàn và Vô Ưu đi.
Trừ hắn ra, hai người thực sự không nghĩ ra được còn ai có thể có bản lĩnh đến như vậy, có thể bắt người từ trong cung đi.
Khi nghĩ rằng Vô Ưu ở trong tay Tần Phong Dương, Thanh Hạm và Lăng Nhược Tâm tuy cũng lo lắng, nhưng lại biết mục đích của hắn, cũng không quá lo, nhưng nếu thật sự rơi vào tay Tần Phong Ảnh, thì Thanh Hạm thật sự không dám nghĩ đến hậu quả.
Ánh mắt Lăng Nhược Tâm càng thêm sâu, lại hỏi cung nữ kia: “Ngươi và cô nương kia hàn huyên khoảng bao lâu thì ngất xỉu?”
Cung nữ kia nghĩ một chút rồi nói: “Khoảng một lúc lâu, tài thêu thùa của cô nương kia rất tốt, còn thêu được nửa bức rồi.”
Vừa nghe tới đây, trong mắt Lăng Nhược Tâm thoáng dâng lên hy vọng, kéo Thanh Hạm nói: “Bọn họ bắt Vô Ưu và Tô Tích Hàn đi chưa lâu, lúc này có lẽ vẫn chưa xuất cung, nàng đi tìm Tần Phong Dương đóng cửa cung lại! Ta đi thăm dò xem xung quanh có vết tích gì để lại không.”
Bọn họ vừa rời đi, cung nữ tỉnh lại kia khẽ nhếch lên cười lạnh, trầm giọng nói: “Ta còn nghĩ bọn họ thông minh thế nào, thì ra cũng chẳng có gì đặc biệt, quá dễ lừa.” Dứt lời, ả ta đứng dậy đi vào phòng trong.
Lăng Nhược Tâm còn quen thuộc hoàng cung hơn Thanh Hạm, nên dễ dàng tra xét hơn. Để Thanh Hạm đi tìm Tần Phong Dương, vì ngoài mặt thì Tần Phong Dương cũng vẫn hết lòng vì Thanh Hạm, hơn nữa, chuyện này lại vì hắn mà ra. Trong lòng Lăng Nhược Tâm vốn còn có chút kiêng dè Tần Phong Dương, nhưng giờ Vô Ưu mất tích, hắn cũng không quản nhiều thế nữa.
Thanh Hạm khẽ gật đầu, liền thi triển khinh công bay vội về hướng tẩm cun