Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342216
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2216 lượt.
n trên giường là chuyện khó chịu nhất trên đời. Nàng liếc mắt nhìn thấy vẻ mặt thâm trầm của Lăng Nhược Tâm, rồi lại nhìn ngược lên khuôn mặt hắn, nàng mới thấy mặt hắn không mềm mại như ngày xưa, lại thêm vài phần cương nghị của nam tử. Thanh Hạm chợt phát hiện, thì ra nhìn từ góc độ này, hắn cũng rất có khí chất nam nhi, khiến nàng không nhịn được lại lén phì cười.
Lăng Nhược Tâm liếc nhìn nàng hỏi: “Không tiếp tục giả vờ ngủ nữa à?!”
Thanh Hạm sửng sốt, ngồi bật dậy nói: “Ta đâu có giả vờ ngủ!” Dứt lời, nàng lại định nhảy từ trên giường xuống.
Lăng Nhược Tâm đưa tay cản nàng lại, khiến nàng đã không nhảy xuống được, lại còn chúi thẳng đầu vào ngực hắn. Vết thương trúng tên của hắn chưa lành, giờ vừa dùng sức đã khiến miệng vết thương như bị xé ra, đau đớn khiến mặt hắn nhăn lại. Thanh Hạm bị hắn ngăn lại, trong lòng vốn có chút không vui, nhưng chỉ trong giây lát nhìn thấy mặt hắn nhăn lại vì đau đớn, thì nàng lại không nhịn được cười: “Đáng đời!”
Nhìn nàng cười xán lạn, rồi ngửi trên người nàng vẫn phảng phất mùi rượu, hắn lại nhớ tới chuyện đêm qua nàng ở lại trong phòng Tống Vấn Chi, cơn giận lại xông lên, hắn đột ngột cúi xuống, hôn lên môi nàng.
Thanh Hạm ngẩn người, không đoán được là hắn sẽ có hành động như thế, nàng trừng mắt giãy dụa muốn chạy trốn, nhưng nàng càng giãy, hắn lại càng ôm chặt. Nhớ tới chuyện vết thương trên người hắn còn chưa lành, nàng cũng không dám giãy dụa nữa, sợ động tác quá mạnh bạo sẽ khiến vết thương bị vỡ ra.
Lúc đầu Lăng Nhược Tâm chỉ định hôn để trừng phạt nàng, nhưng thấy nàng không giãy dụa nữa, sự ngọt lành, mềm mại của đôi môi nàng lại khiến tâm trí hắn rung động, càng hôn sâu hơn. Tuy hắn cũng chỉ mới biết hôn, nhưng cũng không ngại tiến thêm một bước, hắn nhẹ nhàng khép mắt lại, hưởng thụ sự sung sướng cả thể xác và tâm hồn. Một tay hắn khẽ nâng đầu nàng, tay kia nhẹ vòng qua ôm hông nàng.
Thanh Hạm nhớ đây là lần thứ ba hắn hôn nàng, nàng vốn tưởng cũng chỉ là một nụ hôn, chạm môi rồi thôi, chẳng có gì to tát, dù sao hắn cũng đã cứu mạng nàng, nàng cũng không ghét bỏ gì hắn. Hắn thích hôn thì cứ hôn đi. Nhưng khi đầu lưỡi của hắn bắt đầu lách vào miệng nàng, thì nàng bỗng cảm thấy đầu như nổ ầm một tiếng, thân thể như tê dại đi, toàn thân vốn hơi kháng cự cũng trở nên mềm nhũn, dựa cả vào người hắn, hai tay không biết đã vòng qua cổ hắn từ bao giờ.
Lăng Nhược Tâm đột nhiên nhớ ra gì đó, hắn cố gắng tách ra khỏi môi Thanh Hạm. Thanh Hạm nhất thời không hiểu gì, ngước đôi mắt mơ màng nhìn hắn. Hắn nhìn đôi môi hơi sưng đỏ của nàng, trong lòng lại thêm kích động, cố gắng cưỡng chế cảm giác muốn tiếp tục hôn nàng xuống, cười nói: “Nếu tiếp tục nữa, chỉ sợ sẽ không có cách nào làm Lưu Quang Dật Thải mất.”
Vừa nghe hắn nói xong, một lúc sau Thanh Hạm mới hiểu ý hắn, nàng vô cùng xấu hổ: “Huynh đúng là con sói siêu siêu siêu siêu háo sắc!!!!!”
Lăng Nhược Tâm cười nói: “Ta dù có háo sắc cũng thật đáng thương, cả đời này e là cũng chỉ háo sắc có mình muội thôi.” Dùng bộ dạng của hắn mà đi hôn nữ tử khác, chỉ sợ sẽ bị người ta nghĩ là có ham muốn này kia quái dị.
Thanh Hạm hừ một tiếng: “Có quỷ mới tin được!”
Lăng Nhược Tâm nói: “Nếu nói ta háo sắc, thì có khi nói muội háo sắc mới đúng. Muội nhìn bộ dạng của muội hiện giờ đi, để người khác bắt gặp, chắc chắn người ta sẽ nói muội đang cưỡng bức ta ấy!” Dứt lời, hắn cười khẽ, nụ hôn vừa rồi đã làm lửa giận của hắn tan biến.
Thanh Hạm sửng sốt, lúc này nàng mới phát hiện tay của mình vẫn còn đang vòng qua cổ hắn, toàn bộ thân thể cũng đặt trên người hắn, tư thế này, muốn có bao nhiêu mờ ám thì có bấy nhiêu. Vả lại, nàng đang mặc nam trang, còn hắn lại mặc nữ trang, nhìn thế này cực cực kỳ giống nàng đang đùa giỡn hắn. Mặt nàng lại đỏ bừng lên, vội vàng rụt tay về, muốn đứng dậy rời khỏi người hắn.
Nhưng Lăng Nhược Tâm lại nhanh tay ôm lấy nàng, nghiêm mặt nói: “Sau này không được ta cho phép, thì muội không được thân mật quá với các nam nhân khác, càng không cho phép ở qua đêm trong phòng nam nhân khác!”
Thanh Hạm sững sờ, biết hắn đang nói đến chuyện Tống Vấn Chi, nàng liền trừng mắt lườm hắn một cái: “Huynh ấy là sư huynh của ta, chúng ta từ nhỏ đã như vậy rồi.” Dứt lời, nàng mới phát hiện ra một vấn đề, sao nàng lại phải giải thích với hắn chuyện của sư huynh làm gì?!
Nghe nàng nói vậy, sắc mặt Lăng Nhược Tâm lại trầm xuống: “Cái gì? Từ nhỏ hai người đã ngủ cùng phòng?”
Thanh Hạm gật đầu nói: “Đúng vậy! Có gì không được?!” Thật ra là buổi tối nàng sợ ngủ một mình, nên thường hay chạy tới quấy rầy Tống Vấn Chi. Nhưng sau khi nàng biết hai người nam nữ khác biệt thì cũng ít đi hơn. Mà lúc Tống Vấn Chi mười lăm tuổi phát hiện ra giới tính thật của nàng, thì lại cưng chiều nàng lên tận trời. Tuy hai người gần gũi, nhưng cũng chưa bao giờ xảy ra chuyện gì, hành động thân mật nhất cũng chỉ là nàng dựa đầu vào vai Tống Vấn Chi ngủ một chút mà thôi.
Những lời này, qua tai người nào đó thì sẽ có rất nhiều điều không được, trong con ngươi của hắn như nổi sóng to gió lớn, giận d