Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342211

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2211 lượt.

ng hơn. Cho nên lúc nhuộm cần phải đảo vải thường xuyên để màu nhuộm được thấm đều. Cuối cùng là khẩu quyết lấy vải ra khỏi thùng nhuộm, bước này là quan trọng nhất, dù muội có nắm tốt được hai khẩu quyết trước, nhưng đến thời điểm lấy vải ra mà làm không tốt, thì tất cả công sức lúc trước đều uổng phí hết. Hoặc là muội sẽ nhuộm ra hàng kém chất lượng, hoặc là sẽ nhuộm ra vải loang lổ. Mấu chốt của khẩu quyết lấy vải ra nằm ở chỗ: nhanh, dứt khoát, chuẩn. Nhanh là phải lấy vải ra cực nhanh, dứt khoát là động tác lấy ra phải sắc bén, không được chậm chạp, dây dưa, chuẩn tức là phải trải thật chính xác vải trên bàn đá cẩm thạch, không sai một ly.”
Thanh Hạm trừng to mắt nhìn hắn nói: “Huynh nói thì dễ thế, chứ làm đâu có dễ như vậy.” Hôm qua, lúc Lăng Ngọc Song dạy nàng cách nhuộm màu cũng nói phương pháp tương tự như Lăng Nhược Tâm, nhưng không ít lời nhiều ý như hắn.
Lăng Nhược Tâm cười nói: “Muội dùng khẩu quyết ta vừa dạy, nhuộm lại một lần thử xem.”
Thanh Hạm nửa tin nửa ngờ, dựa theo phương pháp hắn dạy, dùng một tấm vải bình thường, nhuộm một màu vàng sáng bình thường, tuy vẫn hơi kém lửa một chút, nhưng đã tốt hơn hôm qua rất nhiều, không lệch nhiều so với các tấm vải nhuộm thông thường khác trong xưởng. Nhìn thấy nhuộm màu thành công, trong lòng nàng vô cùng vui vẻ, cao hứng nhảy dựng lên. Thấy Lăng Nhược Tâm mỉm cười nhìn mình, nàng phấn khích đến mức tay còn chưa kịp rửa, chạy qua ôm chầm lấy hắn khen: “Huynh thật lợi hại!”
Lăng Nhược Tâm dở khóc dở cười, bộ xiêm y trắng như tuyết này của hắn, không cần nhìn cũng biết, chắc chắn là bị in hai dấu tay to tướng màu vàng rồi, miệng vết thương bị nàng động vào cũng hơi đau, nhưng tâm tình tốt của nàng dường như cũng lây sang cho hắn. Mũi hắn khẽ ngửi được mùi thơm nhè nhẹ từ cơ thể nàng, trong lòng lại càng thêm rung động, nhưng hắn chỉ thản nhiên nói: “Nhuộm được vải thường, cũng không có nghĩa là có thể nhuộm được Lưu Quang Dật Thải, muội đừng quá kích động, tập nhuộm thêm vải tấm nữa đi.” Tuy nói vậy, nhưng ánh mắt tràn đầy niềm vui đã hoàn toàn tiết lộ tâm trạng của hắn.
Lăng Nhược Tâm liếc mắt sang, vừa vặn nhìn thấy Lăng Ngọc Song đang đứng ở cửa xưởng nhuộm, cười với hắn, cũng giơ một ngón tay cái lên với hắn rồi quay người rời đi. Hắn đương nhiên hiểu được suy nghĩ của mẹ hắn, một là tán thưởng hắn dạy tốt, hai là tán thưởng tiến triển của hắn và Thanh Hạm. Ý cười trong mắt hắn càng đậm hơn, có điều, mùa hè chết tiệt này, sao mà nóng vậy, khiến tim của hắn bây giờ cũng nóng quá đi mất.
Suốt một ngày, Lăng Nhược Tâm đều ở xưởng nhuộm giúp Thanh Hạm, nàng hơi phạm sai lầm, hắn sẽ chỉ ra ngay. Có lẽ Lăng Nhược Tâm khéo dạy, hoặc cũng có thể vì tố chất của Thanh Hạm rất thông minh, nên chỉ qua vài lần, Thanh Hạm đã nắm rõ nguyên tắc, coi việc này như việc nhỏ rồi. Đến gần chiều tối, cuối cùng nàng cũng có thể nhuộm được một tấm vải ngang tay với một sư phụ lão làng của Huyến Thải sơn trang.
Nhìn dáng vẻ hài lòng, vui sướng của nàng, Lăng Nhược Tâm cười nói: “Từ ngày mai muội có thể bắt đầu thử nhuộm Lưu Quang Dật Thải được rồi, tính thời gian nhuộm Lưu Quang Dật Thải, thì có lẽ cũng có thể hoàn thành đúng thời hạn.” Dứt lời, hắn cũng không kìm được, khẽ thở phào một hơi.
Thanh Hạm cũng thở phào nói: “Như vậy, cha ta không phải chết, ta cũng sẽ không phải chết nữa rồi.” Nàng vừa vui vẻ nói, vừa chạm chỗ này, động chỗ kia trong xưởng nhuộm, không để ý thùng nhuộm kia rất trơn, nên nàng vừa nhảy lên, đã ngã “tùm” một cái vào trong thùng. Trong thùng đó đang để màu đỏ, chờ đến lúc nàng đứng lên, thì cả người đã bị nhuộm thành màu đỏ hết. Giờ phút này, rốt cuộc nàng cũng hiểu được, cái gì gọi là “vui quá hoá buồn”!
Dù định lực của Lăng Nhược Tâm vô cùng tốt, nhưng khi nhìn dáng vẻ của nàng, hắn vẫn không nhịn được, cười ha hả, hắn cười đến chảy nước mắt, không cả đứng thẳng được người. Thanh Hạm vốn đã cảm thấy thật xui xẻo, giờ thấy hắn cười đáng ghét thế kia, đôi mắt to tròn khẽ đảo một vòng, rồi đi tới bên cạnh hắn, vươn hai bàn tay in thẳng lên mặt hắn, sao đó, lại vòng tay ôm lấy hắn rồi nhanh chóng nhảy ra xa.
Thuốc nhuộm trên người nàng liền dính hết sang người hắn. Dù hắn không rơi vào thùng nhuộm, nhưng cũng chẳng khác gì nàng. Nhất là hai dấu tay đỏ tươi trên mặt kia, nhìn còn đáng sợ hơn cả người đầy màu đỏ của Thanh Hạm. Lúc này thì hắn cũng không cười nổi nữa, quát lớn: “Đoàn Thanh Hạm!”
Thanh Hạm cười hì hì nói: “Huynh có bản lĩnh thì đuổi theo ta đi rồi nói sau! Có điều, ta khuyên huynh một câu, thương thế của huynh còn chưa lành, chỉ sợ là không đuổi kịp ta thôi!” Dứt lời, nàng thi triển khinh công, bay nhanh ra khỏi xưởng nhuộm.
Lăng Nhược Tâm vừa bực mình lại vừa buồn cười, cũng thi triển khinh công bay ra khỏi xưởng nhuộm, nhưng mà chưa được hai bước đã ngã xuống đất, phát ra tiếng kêu thống khổ. Nhìn thấy bộ dạng đó của hắn, lại nhớ đến vết thương trên người hắn, Thanh Hạm kinh hãi vội chạy về đỡ hắn dậy: “Huynh sao rồi?” Sự quan tâm, thân thiết tràn ngập trong ánh mắt.
Lăng Nhược Tâm nói: “Chỉ e