Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342226
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2226 lượt.
ồng thời cũng là một người không dễ chọc vào, cưới ‘nàng’ về, chỉ sợ nửa đời sau sẽ không được yên ổn. Hơn nữa, người dân trong thành Tầm Ẩn đều biết, cưới nữ tử Lăng gia, thì con cái sau này chỉ có thể mang họ Lăng, nam tử hoàn toàn không có địa vị trong nhà. Đứng trên quan điểm của nam nhân mà nói, đây là chuyện rất khó chấp nhận. Cho nên, người trong thành Tầm Ẩn thà tình nguyện cưới nữ nhân Tô gia, còn nữ tử Lăng gia, chỉ nên đứng từ xa rất xa mà ngắm nhìn chứ không dám cưới về nhà.
Trong lòng Tô nhị tiểu thư có chút oán hận, dù không cam lòng nhưng cũng đành phải bước đến giữa đài ném tú cầu. Nàng vừa quay đầu, chợt nhìn thấy Thanh Hạm đang đứng lẫn trong đám người, lòng nàng bỗng vui vẻ hẳn, mặt cũng lộ ra nụ cười. Nàng cười với Thanh Hạm, nhưng lại khiến mấy nam tử bên cạnh Thanh Hạm cảm thấy rung động, ai cũng thầm nghĩ: “Nàng đang cười với ta!”
Dân chúng chợt trở nên kích động hơn, ai cũng mở thật to hai mắt nhìn chằm chằm tú cầu đỏ thẫm, trong lòng đều tự nhủ: “Nhất định nàng sẽ ném cho ta!”
Thanh Hạm cũng lịch sự cười đáp lễ với nàng ta. Nàng thầm nghĩ, hôm nay nàng ta xinh đẹp hơn lần trước giả dạng lẻn vào xưởng thêu rất nhiều. Nhớ đến hành động lần trước của nàng ở xưởng thêu, ý cười trên khoé môi Thanh Hạm lại càng đậm thêm. Đại sư huynh vốn hiền như cục gỗ, mà Tô nhị tiểu thư này rõ ràng không phải là cô gái chịu yên phận, thật sự là tuyệt phối với Đại sư huynh.
Thấy ‘hắn’ cười với mình, trong lòng Tô nhị tiểu thư lại cảm thấy thật ngọt ngào. Nhớ lần trước đại ca có nói với nàng, nhờ có Thanh Hạm đứng giữa hoà giải nàng mới có thể thoát hiểm, phương án hợp tác với Huyến Thải sơn trang cũng do Thanh Hạm nghĩ ra, chẳng lẽ, từ lần trước gặp nhau ở phường thêu, Thanh Hạm đã có cảm tình với nàng sao? Nghĩ vậy, nụ cười trên mặt nàng lại thêm một chút e lệ. So với việc phải gả cho người không quen biết, chi bằng gả cho ‘hắn’ còn hơn. Tô nhị tiểu thư không hề do dự, ném thẳng tú cầu về phía Thanh Hạm.
Nhìn tú cầu bay về hướng mình, Thanh Hạm khấp khởi mừng thầm, xem ra nguyện vọng cưới Tô nhị tiểu thư về cho Đại sư huynh của nàng sẽ thành công rồi. Thân thủ của nàng cực kỳ nhanh nhẹn, cũng bất chấp đám người xung quanh xô đẩy nhốn nháo, nàng đạp một cước phi lên định bắt lấy tú cầu. Có điều, nàng nhanh, nhưng có người còn nhanh hơn nàng. Hắn dùng một tay ôm tú cầu vào lòng rồi lại tung một chiêu tiếp, ném tú cầu ra thật xa.
Thanh Hạm kinh hãi, nhìn kỹ lại, người cướp tú cầu hoá ra lại là Tống Vấn Chi. Nàng hoảng hốt nói: “Đại sư huynh, huynh làm gì vậy?” Tú cầu đã rơi thẳng xuống đám đông, dù thân thủ của nàng có tốt đến mấy cũng không thể cướp về được nữa.
Thì ra, khi Tống Vấn Chi vừa tới đây, nhìn thấy nàng đang lao lên cướp tú cầu, hắn biết ngay cô bé ngốc này có lẽ thực sự muốn cướp dâu cho hắn, nên hắn cực kỳ sốt ruột, không thèm nghĩ nhiều, lập tức lao lên, thi triển khinh công đến mức tối đa mới đuổi kịp Thanh Hạm, cản tú cầu kia lại.
Tống Vấn Chi giận dữ nói: “Câu đó phải do ta hỏi đệ mới đúng! Tự dưng đệ đi cướp tú cầu làm gì? Ta nói cho đệ biết, trên đời này, trừ đệ ra, ta sẽ không cưới người khác!”
Hắn vừa nói xong đã khiến Thanh Hạm và mấy nam tử đang đến cướp dâu đứng bên cạnh đều trợn mắt há hốc mồm, trong đầu họ đều cùng có một suy nghĩ: “Phải chẳng đây là đoạn tụ trong truyền thuyết sao?” Chừng này tuổi rồi, đây là lần đầu tiên Thanh Hạm thấy Tống Vấn Chi giận dữ, nghe hắn nói vậy, nàng chỉ cảm thấy thật khó tin, nàng thì thầm: “Sư huynh, huynh không lầm đấy chứ?”
Tống Vấn Chi nói: “Bao nhiêu năm nay, ta vẫn nghĩ đệ hiểu tâm ý của ta, nhưng đến hôm nay ta mới biết rằng, ta không thể không nói rõ ràng cho đệ biết. Người ta thích là đệ, trừ đệ ra, ta sẽ không cưới bất kỳ một ai khác!” Có những lời, khi chưa nói ra thì cảm thấy rất ngại ngùng, cảm thấy không biết nên bắt đầu từ đâu, nhưng một khi đã ra khỏi miệng, thì giống như nước lũ tràn bờ, vô cùng sảng khoái. Không sợ bị từ chối, cũng không sợ người ta không hiểu.
Thanh Hạm vô cùng luống cuống, những người bên cạnh cũng chẳng thèm tranh cướp tú cầu nữa, chỉ vây xung quanh hai người, muốn chờ xem nàng sẽ trả lời thế nào. Nàng nhất thời ngẩn người, Đại sư huynh thích nàng ư? Vì sao nàng không hề biết? Những năm gần đây, huynh ấy luôn chăm sóc cho nàng rất chu đáo, chẳng lẽ, đó là vì thích sao? Có điều, hiện giờ nàng không biết nên làm thế nào cho phải, vì nàng biết rất rõ, nàng chẳng qua chỉ coi Đại sư huynh như ca ca bình thường mà thôi.
Dù nàng có đơn thuần, thì cũng hiểu được, nếu nàng nói thẳng cảm giác của nàng cho Tống Vấn Chi nghe sẽ làm tổn thương huynh ấy rất nhiều. Nhưng nếu không nói cho huynh ấy biết tình cảm thật của nàng, thì sau này huynh ấy sẽ còn bị tổn thương nhiều hơn nữa. Vừa rồi nàng đã lừa huynh ấy chuyện giữa nàng và Lăng Nhược Tâm, nên nhất thời nàng không biết phải nói gì cho phải, chỉ lí nhí nói: “Đại sư huynh, ta…”
Chợt bên cạnh có người quát lên: “Lão ăn mày mà cũng muốn cưới Tô nhị tiểu thư à, đúng là không biết trời cao đất dày mà.” Tiếp theo là những tiếng hò hét v