Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341731
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1731 lượt.
em anh đoạt lại tình yêu từ tay ngườiđàn ông điều kiện tốt kia như thế nào, em đoán sẽ có nhiều thứ hay để xem đấy.”
“Chúng ta nhất quyết phải đến bước đó sao? Như vậy chẳng tốt cho ai cả.”
“Trước kia em luôn cho rằng anh lương thiện, nhưng chẳng phát hiện ra được mặt tốt của anh. Anh đã bày trước mắt em nỗi đau thương lớn nhất của mình, xin hỏi anh còn cái gì tốt đẹp hơn thế nữa không? Em luôn nhường nhịn anh, anh dường như thương hại em mà cho rằng em chỉ là thứ đồ dễ bị chà đạp ư, chúng ta cứ chờ xem.”
Rất nhanh sau đó, Hạng Tân Dương hiểu được câu “chờ xem” của Đường Lăng Lâm có nghĩa là gì.
Ngày hôm sau, anh trai anh đến văn phòng tìm, Hạng Tân Hải hỏi thẳng vấn đề, cuối cùng muốn làm gì. Anh chau mày: “Anh à, Lăng Lâm nói gì với anh rồi
“Thím ấy còn có thể nói gì nào?” Hạng Tân Hải nói giọng khó chịu: “Thím ấy rất giữ ý, chỉ gọi điện nói tìm anh có việc, rồi đưa hiệp nghị hợp tác ban đầu của hai nhà cho anh xem. Anh hỏi thím ấy mang những cái đó ra làm gì thì thím ấy bảo anh hỏi thẳng chú. Hai chú thím lại cãi nhau à?”.
Hạng Tân Dương ngập ngừng giây lát rồi quyết địnhnói: “Em muốn ly hôn”.
Hạng Tân Hải hít một hơi dài, nói: “Thím ấy vừa từ chi nhánh công ty trở về vì chú, đang yên đang lành, sao chú lại có suy nghĩ như thế”.
“Nếu có thể tiếp tục thì em đã không nói những lời này.”
“Đường Lăng Lâm quả thật rất ghê gớm và hách dịch, nhưng chú cũng phải thừa nhận rằng mấy năm qua thím ấy thực sự tốt với chú. Anh chỉ thấy đợt Tết là hai người cãi nhau, chú có biết lúc đó thím ấy đã lo cho chú thế nào không, thím ấy đã điên loạn gọi điện đi khắp nơi để tìm chú.”
Hạng Tân Dương nói giọng buồn bã: “Anh à, em cảm thấy mình có lỗi với cô ấy, nếu cứ tiếp tục thì chỉ ngày càng ép cô ấy đến mức biến thành một bà vợ luôn ôm hận oán thán trách móc mà thôi”.
“Đừng lấy điều đó ra nói với anh, Tân Dương. Một người đàn ông nếu có thành ý muốn tiếp tục sống với vợ mình thì vợ anh ta dù có thiếu lý trí đến mấy cũng sẽ không như vậy. Chú nói thật cho anh biết, chú có người đàn bà khác rồi phải không?”
Hạng Tân Dương nói giọng phiền não: “Anh cho rằngem cần thiết phải nói dối người trong nhà ư? Em nói thật đấy. Trước kia em nghĩ, em không yêu cô ấy cũng không sao, dù gì thì cô ấy cũng không yêu em, hai người đều cho rằng tình yêu không quan trọng, cùng có một mục tiêu, cùng nhau sống qua ngày, điều đó có thể tiếp tục. Nhưng tình hình hiện tại không như vậy, cô ấy đột nhiên nói yêu em, lại yêu cầu em cũng phải yêu cô ấy như cô ấy yêu em, anh bảo em phải làm thế nào?”.
Hạng Tân Hải có vẻ không hiểu, hỏi lại: “Anh không phải nói chú đâu, nhưng Tân Dương, phải dồ một người không yêu mình cùng sống với mình có thể rất khó, nhưng nếu như Lăng Lâm yêu chú, thế thì có vấn đề gì đâu”.
Hạng Tân Dương thở dài, biết mình không thể nói với anh trai cảm nhận thực sự lúc này, nói: “Anh cho rằng sự thông minh của Lăng Lâm lại để cho người khác dồ dành sao?”.
Hạng Tân Hải rất rõ Đường Lăng Lâm thông minh như thế nào, anh hỏi: “Chú dự tính sẽ như thế nào?”.
“Em sẽ cố gắng nói chuyện với cô ấy, nếu có thể ly hôn trong hòa bình thì tốt.” Hạng Tân Dương đột ngột im lặng, trong lòng hiểu rõ khả năng xảy ra điều đó là rất ít.
Quả nhiên, Hạng Tân Hải nói: “Thế chú không đọc kỹ bản giao ước giữa hai nhà sao?”. Hạng Tân Dương lắc đầu, lúc ấy anh đang buồn chán nên cũng chẳng có tâm trạng nào xem thứ đó, đến khi công ty của bố vượt qua được cửa ải khó khăn, anh cũng không muốn giở ra xem lại nữa.
“Giao ước do anh và bố ký sau khi đã mời luật sư xem xét kỹ càng, nó không có gì ghê gớm lắm nhưng có điều khoản bổ sung, nếu giải phóng hợp đồng, tách cổ phần hai nhà thì bên họ Đường có quyền ưu tiên được mua lại công
ty.”
Hạng Tân Dương biết Đường Lăng Lâm trong thời gian học đại học, ngoài chuyên ngành quản lý còn học thêm chuyên ngành luật, cô thường nói chuyện với cố vấn luật sư và các chuyên viên tư vấn luật một cách rất sắc sảo và kín kẽ. Anh nghĩ với những điều kiện cô đưa ra chắc chắn đảm bảo quyền lợi cho gia đình cô ở mức tốt nhất, nghĩ lại những lời cô nói với mình tối qua thì điều kiện chắc chắn còn ghê gớm hơn những gì anh trai nhìn thấy trong giao ước, giờ nói ra e rằng cơn giận của Hạng Tân Hải sẽ còn lớn hơn. Bây giờ anh cũng không còn sợ anh trai như hồi nhỏ nữa, có điều sau khi biết anh trai không quản công ty nữa mà chỉ nhận một chân đại lý cho mấy thương hiệu về xây dựng, tiền kiếm được không ít nhưng tâm trạng luôn luôn không thoải mái, luôn tỏ ra hối hận với cha và bản thân, luôn tỏ ra căng thẳng với công việc ở công ty nênanh không muốn nói thẳng để anh trai lo lắng thêm.
“Đẻ em bàn lại với luật sư rồi tính.”
“Anh khuyên chú nên bỏ cái suy nghĩ đó đi, Lăng Lâm mới tìm anh mà chưa tìm đến chồ bố thì chắc chắn còn để cho chú đường lui, rõ ràng thím ấy chưa muốn ly hôn. vốn dĩ anh không có tư cách can thiệp vào đời tư của chú, nhưng tình trạng sức khỏe của bố hiện giờ thì chú cũng rõ, hơn nữa làm thằng đàn ông đã đến tầm tuổi như chú rồi mà vẫn muốn nói đến hai chữ yêu