Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341717
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1717 lượt.
ừ nhỏ em đã vậy, không chịu nổi những lời khen. Những lời đó khiến em cảm thấy không tự tin”.
“Thật là một cô bé kỳ lạ, nào, nói với anh, em còn có chứng bệnh kỳ lạ nào nữa không?”
“Nhiều lắm. Em còn sợ người lạ, sợ nơi đông người, sợ người ta lôi em ra làm trò cười, sợ…”
Tạ Nam bỗng dừng lại, không nói tiếp, chỉ một chút nữa thôi là cô đã buột miệng nói ra tâm sự vẫn đang giữ trong lòng, “Ngày xưa mẹ sai em xuống lầu, ra cửa hàng mua muối, em thường phải lấy tinh thần một lúc lâu mới đi được”.
Vu Mục Thành cảm thấy buồn cười, bèn nói: “Hóa ra từ nhỏ em đã là một cô bé khép mình rồi”.
“Vâng, từ nhỏ đã luôn sợ hãi, khép kín. Lần đầu tiên biểu diễn dương cầm, em lập cà lập cập bị thầy giáo đẩy lên sân khấu, mới chơi được một nốt nhạc, ngẩng đầu lên nhìn thấy cả đám người phía dưới, em sợ quá chạy xuống và nhất định không chịu lên nữa.”
“Sau đó làm thế nào?” Vu Mục Thành tò mò hỏi.
“Thầy giáo đã tìm mọi cách dỗ dành, phê bình, thậm chí hứa hẹn với em, nhưng thế nào em cũng không nghe, nhất định không chịu lên sân khấu nữa.”
“Chẳng lẽ sau này em đều không lên sân khấu biểu diễn nữa?”
“Làm gì có, về nhà mẹ mắng em một trận tơi tả, lúc đó ngây thơ nên em đã viết một bản kiểm điểm, lần sau biểu diễn phải ngoan ngoãn lên sân khấu, không được xấu hổ. Sau lần thứ nhất, cứ mồi khi lên sân khấu, phải coi khán giả như bắp cải, không được để ý đến nữa.” Cô đột nhiên nhớ ra, lần đầu tiên gặp Hạng Tân Dương, cô cũng nói đến điều này, sự li ngay lập tức làm cô im bặt. Nhìn Vu Mục Thành, thấy khuôn mặt anh như ẩn chứa tâm sự lại như không, Tạ Nam thấy trong lòng hơi thấp thỏm. Bản thân anh đã không tự nhiên như thế, lại còn làm cô xấu hổ. Cô vội vàng quay đi, đầu dựa vào chiếc khăn tắm vẫn để bên bồn.
Vu Mục Thành lại cúi sát xuống, đôi mắt sáng nhìn cô chăm chăm hỏi: “Lễ Tình nhân, anh yêu cầu em đàn cho anh nghe, có phải em đã coi anh ở đầu dây bên kia là một cây bắp cải không?”.
Tạ Nam cười hì hì nói: “Làm gì có cây bắp cải nào lại lắm yêu cầu như anh”.
Vu Mục Thành làm ra vẻ bị công kích: “Anh đâu có yêu cầu gì nhiều, hơn thế những yêu cầu của anh toàn lànhững điều hợp lý”.
Tạ Nam không nghĩ kịp phải nói gì để bật lại cái tính luôn cho mình là đúng của anh, nên đành hứ một tiếng ra vẻ không quan tâm.
“Đúng rồi, mẹ em có nghiêm khắc với em không? Anh thấy một bà mẹ nghiêm khắc nếu không đào tạo ra được những đứa con ngỗ ngược thì sẽ là những đứa con nhút nhát như em.”
“Mẹ em nghiêm lắm, nhưng bố lại rất chiều em, nếu mẹ muốn đánh em thì bao giờ bố cũng đứng ra bênh vực.”
“Hóa ra là như vậy, cho nên em mới cố chấp thế này”, Vu Mục Thành nói vẻ nửa đùa nửa thật. Tạ Nam lườm anh một cái, anh bật cười, nhẹ nhàng đưa tay thử độ nóng của nước, nói: “Nước lạnh cả rồi, em dậy ngay đi”.
“Anh cho em mượn quần áo ngủ, em quên không mang quần áo của em lên rồi.”
“Tốt, xem em sau này còn muốn ngày nào cũng lôi cả túi quần áo đi đi về về nữa không?”
Tạ Nam cắn môi không thèm để ý tới anh, rồi đắm mình sâu hơn một chút vào trong nước.
Vu Mục Thành kéo chiếc khăn tắm ra, tỏ ý bảo cô đứng dậy. Tạ Nam vẫn ở nguyên đó, nghiêng đầu nhìn anh. Anhcười ranh mãnh, giơ tay nắm chặt lấy cánh tay cô lôi lên. Vu Mục Thành đang định lấy khăn tắm bao lấy cô, cô đã mạnh bạo lao thẳng vào vòng tay anh, để cho tấm thân ướt sũng của mình làm ướt hết chiếc sơ mi của anh. Vu Mục Thành bỏ chiếc khăn tắm xuống, ôm lấy cô, nói: “Đây là em muốn trêu anh đấy nhé, đừng trách anh”.
Tạ Nam không nói gì, chỉ ôm chặt lấy anh, hôn lên môi anh, với một tâm trạng khó tả trong lòng. Hiếm khi cô có những lúc chủ động bạo dạn như thế này, nhưng chỉ khi chủ động biểu lộ với anh một cách khác thường như thế mới khiến cô cảm nhận rõ ràng sự gắn kết giữa hai người là có thực
Xin hãy lựa chọn
Khi Hạng Tân Dương trở về nhà thì trời đã tối. Phòng khách chỉ bật một ngọn đèn tường, Đường Lăng Lâm đang dựa vào chiếc sofa, với một cốc rượu trên tay, trước mặt là chai rượu vang đã mở, cô đang tự chúc rượu cho mình. Rất ít khi anh thấy cô như thế này nên vội nhắc nhở: “Dạ dày em không được uống rượu tùy tiện đâu”.
“Cảm ơn anh đã quan tâm tới cái dạ dày của em, nhưng dường như anh lờ đi, không cần biết trái tim em đang thế nào.” Đường Lăng Lâm nói giọng lười biếng: “Lại đây cùng uống với em một cốc, em đoán chắc hôm nay anh cũng muốn mượn rượu giải sầu giống em”.
Dĩ nhiên tâm trạng của Hạng Tân Dương lúc này rất không tốt, sau khi Tạ Nam đi khỏi, anh vẫy taxi trở về quán cà phê lấy xe của mình, liếc nhìn vào bên trong thì Vu Mục Thành và cô gái kia đã đi khỏi. Anh lái xe lòng vòng rất lâu trên khắp các con phố theo thói quen, đợi cho tâm trạng ổn định trở lại rồi mới về nhà. Ấy vậy mà Đường Lăng Lâm lại biết tâm trạng anh như thế khiến anh không khỏi ngạc nhiên. Anh chau mày: “Em muốn nói gì, Lăng Lâm?”.
Đường Lăng Lâm giơ cốc lên: “Đừng ngạc nhiên, em không rình mò anh đâu, cũng không cần thiết phải làm như vậy. Anh thần thánh hóa tình