Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341719

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1719 lượt.

đó một ngày. Thành phố quê cô tương đối nhỏ và yên tĩnh, mọi người ở đây rất thích uống trà, chỗ nào cũng có các quán trà lớn nhỏ đủ cả. Tạ Nam dẫn anh đi dạo quanh thành phố, chỉ cho anh trường cấp một của cô, giới thiệu anh làm quen với các bạn học cũ. Bố mẹ cô ở nhà nấu sẵn cơm chờ họ về ăn, còn pha sẵn trà Mao Tiêm đợi anh về uống.
Gia đình cô đều ở trên tầng hai, dưới tầng một trồngmột bồn hoa kim ngân lớn, vừa hay đúng tầm cửa sổ nhà cô nhìn xuống, mùa hè hoa nở rộ, mùi thom lan tỏa vào tận trong phòng, vô cùng dễ chịu.
Tạ Nam dựa vào cửa sổ nhìn Hạng Tân Dương lái xe về thành phố, nhoẻn miệng cười vẫy tay tạm biệt, nghĩ về anh một cách trìu mến và tưởng tượng sau khi họ kết hôn sẽ cùng ở tiểu khu bên hồ, cô cũng có thể vẫy tay tiễn anh đi làm trong hương hoa thơm ngát như thế này.
Những ngày tháng như vậy cứ trôi đi cho tới tận khi cô kết thúc kỳ nghỉ quay lại trường học, khi ấy đã là giữa tháng Mười. Hôm đó, sau khi đi xem phim, Hạng Tân Dương lái xe tiễn cô về, cô nhảy chân sáo đi về ký túc xá thì gặp Từ Yến và một nam sinh viên đang cãi cọ. Tạ Nam không thích dính vào miệng lưỡi đanh đá khắc nghiệt của Từ Yến nên lập tức đi sang lối khác.
về tới ký túc xá, hai người lại đụng nhau chỗ bình nước, Từ Yến nói không khách khí: “Vừa rồi nhìn thấy cảnh đó chắc vui lắm hả?”.
“Tớ không thích nhìn cảnh cãi cọ.” Tạ Nam trả lời với giọng không hài lòng, dù cho có tốt tính đến mấy cô cũng không chịu được cái vẻ mất lịch sự của cô bạn này.
“Nhưng tớ thì thích đấy, hơn nữa tớ nói trước cho mà biết, cậu cũng sắp có kịch hay cho tớ xem rồi, mà nói luônlà nó sẽ còn hay hơn nhiều so với vụ cảm động tặng cả cốp xe uất kim hương trước kia cơ.”
Tạ Nam sững người, thực ra cô vốn không thích màu mè, nhiều ánh mắt hướng về mình là đỏ mặt ngay. Sau lần Hạng Tân Dương tặng hoa, Tạ Nam đã nhẹ nhàng nhắc nhở anh lần sau đừng làm như vậy nữa. Cô cũng đã hứa với bố mẹ sẽ chú ý hơn đến những phát ngôn của mình, nên không nghĩ ra được những ý mà Từ Yến muốn nói với cô lúc ấy
“Ai mà chả thích những câu chuyện cổ tích, nhưng không phải ai cũng là nhân vật chính trong đó được đâu. Hơn nữa, mười hai giờ rồi sẽ tới, đến lúc đó hoàng tử sẽ lấy một nàng công chúa chính thống, cô bé Lọ Lem sẽ bị hiện nguyên hình, xe ngựa sẽ thành bí đỏ, cậu thấy vở kịch hay như thế có đáng xem không, ha ha.”
“Cậu nói vậy là ý gì?”
“Chả có ý gì cả, tớ chẳng may biết trước tin tức, có điều tớ cũng không có ý định nói với cậu, thôi để Hạng Tân Dương nói với cậu thì hơn.”
Từ Yến vênh mặt đi khỏi, Tạ Nam cảm thấy lòng minh bất an. Mấy hôm đó tâm trạng của Hạng Tân Dương không tốt, anh chỉ nói với cô việc kinh doanh của gia đình đang gặp rắc rối, nhưng ngay lập tức anh lại nói không cógì đáng ngại, bố anh có thể chống đỡ được. Ngoài điều này ra, cô nghĩ không có gì hay ho cho Từ Yến xem cả, cũng không kể lại điều Từ Yến nói cho Hạng Tân Dương.
Sau mấy ngày mất tích, Hạng Tân Dương trở lại trước mặt Tạ Nam nói lời chia tay, cô mới biết những dự báo của Từ Yến nói với mình là chính xác.
Bây giờ Từ Yến lại có lời dự báo trước cho cô, dù có cố gắng trốn tránh những lời nói của cô ta thì trong lòng cô vẫn vô cùng lộn xộn và bối rối. Tạ Nam cố gắng dùng lý trí thuyết phục mình phải bình tĩnh lại. Thế mà hôm nay Hạng Tân Dương lại động vào vết thương khiến cô đau, khiến cô không thể duy trì được sự trấn tĩnh bề ngoài của mình nữa.
Dòng nước từ vòi nước mát xa và những vòng tròn xoay của nó xối xả dội vào người, cơ thể căng cứng của cô dường như đang được giãn ra, nhưng tâm trạng thì không thể thoải mái lại được.
Một bàn tay to thô ráp khẽ vuốt ve khuôn mặt cô, cô từ từ mở mắt, Vu Mục Thành đã đứng trước bồn tắm nhìn cô với vẻ quan tâm: “Sao em lại chau mày thế, không thoải mái à?”.
“Cũng tàm tạm”, Tạ Nam nghiêng đầu để khuôn mặt áp sát vào lòng bàn tay anh, “Chỉ hơi mệt thôi”. “Sau này đừng làm thêm nữa, chú ý giữ gìn sức khỏe.”
Cô không tỏ ý phản đối cũng chẳng đồng tình với anh mà chỉ hỏi lại: “Hôm nay anh lại làm thêm à?”.
“Hôm nay không làm thêm, có một cuộc tiếp khách, anh cũng chẳng biết làm thế nào.”
Tạ Nam cũng không hỏi tiếp đó là cuộc tiếp khách gì, chỉ chăm chăm nhìn vào anh. Dáng hình cao lớn đang đứng trước mặt cô, đôi môi mỏng hơi mỉm cười, hỏi: “Em hài lòng với những đang nhìn thấy chứ?”.
Tạ Nam dù có buồn chán thế nào cũng không sao nhịn được cười. Dĩ nhiên cô còn nhớ khi anh đề nghị hai người cùng phát triển tình cảm, lần đầu tiên cô nhìn anh thăm dò, anh cũng đã nói câu này với cô. Tạ Nam nhìn lại anh một lần nữa rồi khẽ nói: “Dù sao cũng dễ coi hơn trước nhiều”.
Vu Mục Thành cười lớn, rồi ngồi xuống bên cạnh bồn: “Anh luôn khoan dung hơn em nhiều, sự đánh giá của anh đối với em không chỉ dừng lại ở dễ coi đâu”.
Đột nhiên Tạ Nam cảm thấy có nhiều điều muốn nói nhưng lại không biết nói gì và phải bắt đầu từ đâu. Thấy vậy, Vu Mục Thành không khỏi ngạc nhiên: “Sao thế? Xem ra anh khen em chưa đủ rồi. Vừa mới khen một câu đã tỏ vẻ như thế này”. Tạ Nam đành cụp mắt xuống cười khổ: “Vâng, t