XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341713

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1713 lượt.

yêu của mình như thế thì cũng giống như tình yêu của Plato (1), em dĩ nhiên không cần phải lo việc anh đưa ai đó vào khách sạn”.
“Lúc kể chuyện, Từ Yến giọng vui vẻ lắm, còn em nghe mà buồn phiền, em dường như có thể đoán ra ngay sau khi nghe những tin này anh sẽ nghĩ và làm gì, không phải vội vàng chạy đi an ủi nàng hay sao? Anh xem, có đúng như em nghĩ không?”
“Không phải em luôn cho rằng những suy đoán của mình về hành tung của anh luôn rất chuẩn xác ư? Nhưng theo như em thấy, anh có thể mang cái gì ra để níu kéo, để an ủi cô ấy?” Hạng Tân Dương nhướng mày, nhếch môi cười gằn, “Anh chẳng qua cũng chỉ là một thằng từng phụ cô ấy mà thôi, một thằng đàn ông có vợ, không thể trách ai, anh chỉ cố gắng không gây phiền phức cho cô ấy. Nếuem cứ muốn nói với anh những điều này, thì anh nghĩ nên thôi đi, chẳng có ý nghĩa gì cả”.
“Cuối cùng thì anh cũng nhận ra, anh chỉ vì nỗi bất hạnh của cô ấy mà trút cơn giận lên em. Thật buồn cười, em đâu phải là Thượng đế vạn năng, có thể thu xếp cho cô ấy một cuộc sống tốt đẹp, nhân tiện giải thoát cho anh… và em.” Đường Lăng Lâm cầm chiếc cốc lên uống cạn rồi đưa tay với chai rượu toan rót hết giữ lấy tay cô ngăn lại.
“Đừng uống nữa, sao em lại đấu với sức khỏe của mình như vậy.”
“Đau dạ dày còn dễ chịu hơn đau tim, đây là kinh nghiệm của em, anh có tin không?”
“Anh rất xin lỗi, để em phải khổ sở thế này, nhưng anh và Tạ Nam thực sự không có gì.”
“Đương nhiên, trong mắt hai người đều không có gì, nhưng theo tình thế này, sẽ có gì rất nhanh thôi. Ai bảo anh cứ luôn cho rằng mình yêu cô ấy, mà em lại luôn cho rằng mình yêu anh?”
“Ai trong chúng ta cũng không có cái quyền cố mang tình yêu của mình đến cho người khác, rồi bắt họ phải yêu mình như thế.” Đường Lăng Lâm bị kích động mạnh bởi câu nói này của anh, liền hỏi lại: “Anh đang trách em đem tình yêu của mình và cuộc hôn nhân này cho anh, giờ đáng đời vì sự lựa chọn ấy ư?”.
“Lăng Lâm, chúng ta biết nhau từ nhỏ, em luôn phóng khoáng và độc lập, mọi người đều công nhận em giỏi giang thông minh, quyết đoán, giải quyết mọi việc rõ ràng hơn anh. Cuộc hôn nhân của chúng ta tuy không phải là sự lựa chọn của anh, nhưng anh thừa nhận không phải do em ép, có thể nói, em đã cho anh cơ hội, để anh đóng góp được chút gì đó cho gia đình. Chỉ là anh quả thực xin lỗi, những năm qua đã khiến em thiệt thòi nhiều rồi, vốn dĩ em có thể có những lựa chọn tốt hơn. Em đã quá nhường nhịn anh, anh không có quyền để em tiếp tục phải như vậy nữa.”
Tay Đường Lăng Lâm khẽ co lại trong bàn tay anh, cô quay đầu nhìn anh, hỏi: “Anh muốn nói gì?”.
“Em không cần phải vừa hận vừa bao dung cho anh, anh biết mình không tốt, không đáp ứng được các yêu cầu của em, dù sao chúng ta cũng vẫn còn trẻ, bây giờ bắt đầu lại có lẽ sẽ tốt hơn cho cả hai…”
Sắc mặt của Đường Lăng Lâm đanh lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười sắc lạnh: “Nói thật nhẹ nhàng, nếunhư em không nhầm thì bây giờ anh đang cần được giải thoát khỏi em”.
Thần thái của Hạng Tân Dương cũng bình tĩnh tới mức gần như lạnh lùng: “Sự giải thoát này không phải chỉ riêng cho mình anh, Lăng Lâm”.
Đường Lăng Lâm đột nhiên co tay lại, chai rượu đột ngột đổ nghiêng, kêu lanh canh một tiếng trên bàn trà, sau đó rơi xuống chiếc thảm lông cừu dưới sàn, hai người cũng chẳng buồn cúi xuống nhặt nó lên, cứ để rượu thấm đầy ra tấm thảm, không khí căn phòng bồng chốc nồng nặc mùi rượu.
Đường Lăng Lâm cười gằn một tiếng, “Rất tốt, mấy năm nay công ty của bố anh đã ổn định trở lại, phát triển tương đối tốt, anh cảm thấy đủ để nói điều kiện với em rồi phải không. Ly hôn ư?”. Cô nghiêng đầu nghĩ ngợi, “Cũng không phải là không thể, điều kiện của em rất đơn giản, anh tay trắng ra khỏi nhà, tất cả những cổ phần của nhà anh lấy từ công ty của bố em đều phải chuyển hết sang tên em”.
“Anh bỏ hết những gì của cá nhân anh, nhưng những cổ phần hai nhà giao ước, em đã có gần 20% cổ phần của công ty bố anh, em biết rõ anh không thể đáp ứng được điều kiện tiếp theo.” “E rằng anh không có sự lựa chọn. Không cần em phải nhắc anh cũng biết, tất cả những gì nhà họ Hạng có bây giờ đều do hiệp nghị bảy năm về trước.”
“Anh luôn cảm kích em và bố em, nhưng…”
“Không nhưng gì nữa, em không để ý việc ai sẽ tìm mình để bàn bạc yêu cầu cho thỏa đáng, dù là bố anh hay là vị nữ thánh vẫn nằm trong trái tim anh kia.”
“Xin đừng lôi Tạ Nam vào việc này, quyết định của anh chẳng liên quan gì đến cô ấy.”
Đường Lăng Lâm lạnh lùng, nói: “Thật sao? Cô ấy vẫn chưa bị người yêu hiện tại bỏ rơi mà anh đã vội nuôi hy vọng giải phóng bản thân rồi, chẳng nhẽ anh ghét cuộc hôn nhân này tới mức không thể chấp nhận một danh phận nữa sao?”.
“Anh hy vọng em suy nghĩ nghiêm túc một chút, cứ tiếp tục mối quan hệ của chúng ta hiện tại chỉ làm tổn thương em mà thôi.”
“Bây giờ em sẽ nói cho anh, việc này anh đi mà bàn với luật sư của em, không cần em phải nói anh cũng biết là ông ta sẽ đưa ra điều kiện, em sẽ để ông ta lấy lại toàn bộ không chừa một xu. Em đồng ý trả tự do cho anh, để anh trắng tay, sau đó x