Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341748
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1748 lượt.
ông trước mặt.
Hai người chụm đầu xem quyển giới thiệu các hoạt động của chương trình, họ phát hiện ra tòa báo đã lên kế hoạch các chương trình hoạt động hết sức chu đáo, đáng với số tiền một trăm tệ họ bỏ ra.
Thông tin cá nhân cơ bản của những người tham gia đều được ghi đầy đủ trên tờ áp phích, treo kín các bức tường. Mỗi cá nhân tham gia đều được phát miếng dán có ghi mã số cá nhân của mình, khi chọn được người nào phù họp thì dán miếng dán ấy vào bên cạnh thông tin cá nhân của họ, để đối phương tìm hiểu thông tin rồi quyết định có liên hệ hay không. Đại hội chia thành hai khu, khu dành cho việc gặp mặt và khu dành cho bạn bè thân hữu; một khu khép kín và một khu để mở. Khu khép kín có rất nhiều trò chơi như “tám phút kết bạn”, “bàn đỏ tìm duyên”, khu này chỉ dành cho những người đăng ký tên. Khu mở lại có sân khấu kịch với những màn trình diễn các vở kịch về tình yêu, các tiết mục biểu diễn đơn, dành cho những người không đăng ký mà chỉ đến với vai trò thân hữu.
Vu Mục Thành cười khổ sở: “Tần Đào, cái này, e rằng tớ không theo cậu được hết chương trình đâu, cậu phải mộtmình tác chiến thôi”.
Tần Đào nhìn đám người đông nghìn nghịt trước mắt mà sững lại, không dám tiến bước: “Hay là thôi đi, tớ thấy thế này đã đủ chóng mặt rồi, chỉ sợ vào lại lạc mất thì mệt lắm”.
“Đã đến đây rồi mà tính bài chuồn thì ê mặt quá”, Vu Mục Thành chỉ vàrò chơi nhanh trong tờ hướng dẫn tham gia, nói: “Cậu xem cái này đi, yêu cầu phải dùng tiếng Anh để giao lưu, chắc chắn cậu có ưu thế, hơn nữa, cậu vẫn muốn tìm một cô gái thích ứng được với cuộc sống ngoại quốc còn gì. Tớ đoán tiết mục này sẽ ít người tham gia, thử đi xem nào, còn hơn về không”.
BỊ Vu Mục Thành thuyết phục, Tần Đào lấy lại quyết tâm, đến chỗ ghi tên tham gia trò chơi. Anh bất giác cảm thấy vui vì số lượng người xếp hàng không ít, nhưng đa phần đều là nữ. Các nhân viên đang ra sức đẩy ứng viên nam vào tham gia, anh vừa tới đã bị đưa vào vòng chơi.
Vu Mục Thành phát hiện đã có cô gái liếc nhìn mình, nhưng thấy anh đeo thẻ thân hữu thì có vẻ mất hứng. Anh không thích tham gia vào khung cảnh hỗn loạn này nên lặng lẽ tìm cách rời khỏi. Cũng không còn sớm nữa, anh định lên quán cà phê tầng hai khu Trung tâm ngồi yên tĩnh một chút, bỗng thấy dáng người nhỏ nhắn quen thuộc đangđứng ở bậc cầu thang cuốn tự động, định thần nhìn kỹ, thì ra là Tạ Nam.
Chú thích:
(*) BBS: Chỉ cộng đồng mạng hoặc diễn đàn trên Internet.
Giống như một giấc mộng
Trên áo Tạ Nam cài chiếc thẻ hồng dành cho thành viên đăng ký tham gia gặp mặt, áo khoác và túi da cầm trên tay, sắc mặt hơi tái, ánh mắt nhìn xung quanh với vẻ lo lắng, dường như cô đang băn khoăn không biết nên ở lại hay rời khỏi đây, cô hoàn toàn không nhìn thấy Vu Mục Thành chỉ đứng cách mình mấy bước.
Tạ Nam không có bạn bè thân hữu nào đi cùng, mà đến đây một mình.
Buổi sáng sau khi thức dậy, Tạ Nam đã tỉ mỉ phủ lên mặt lớp trang điểm nhẹ nhàng, xịt thêm một chút nước hoa, mặc áo len hồng kết họp với cái váy chữ A và đôi giày da rồi khoác thêm chiếc áo khoác. Ngắm lại mình trong gương, cô cảm thấy đã sẵn sàng để xuất phát. Nhưng, vừa bước chân đến cửa Trung tâm, ngay lập tức cô cảm thấy hối hận, sự đông đúc ngột ngạt khiến cô khó thở. Cô xem khoảng mười chiếc màn hình hiển thị, đâu đâu cũng thấy những thông tin kiểu: Nam, học lực, chiều cao cân nặng, thu nhập bao nhiêu, muốn tìm bạn gái ở độ tuổi nào, chiều cao cân nặng, trình độ học vấn, hình thức ra sao, tính tình thế nào… Những nội dung này không gây cho cô chút cảm xúc nào, còn việc lên sân khấu biểu diễn cô không nghĩ tới, càng chẳng dám nghĩ đến. Mắt cô hoa lên, lòng nhủ thầm, tìm bạn trai kiểu này khác gì mò kim đáy bể và có ý muốn thoái lui.
Đột nhiên, một phụ nữ tiến lại gần, nhìn vào mã số thẻ của cô khiến cô giật mình, lùi lại một bước theo phản xạ. Người đàn bà đó nhìn và xem xét kỹưỡng, mắt bà ta sáng lên sau đó nói: “Cô gái, trông cô có vẻ nho nhã lịch sự, trình độ học vấn thế nào? Bây giờ làm gì? Cô có đồng ý qua lại với con trai tôi không?”.
Tạ Nam cũng dịu giọng: “Người phải xin lỗi là tôi, tại tôi căng thẳng quá. Thôi, tôi đi trước đây”.
“ơ, trò chơi bây giờ mới bắt đầu mà?”
“Thôi, tôi không chịu nổi chồ này nữa rồi”, Tạ Nam khoát tay, nói tiếp: “Thà đi gặp cái anh phó phòng vợ mất mà bạn tôi giới thiệu có lẽ còn đáng tin hơn”.
Cô quay người toan đi, Vu Mục Thành không do dự đưa tay giữ cô lại: “Tạ Nam, chúng ta hẹn hò nhé!”.
Lời nói của anh khiến Tạ Nam kinh ngạc, mà ngay đến bản thân anh cũng không nén nổi ngạc nhiên. Từ khi trưởng thành tới giờ, anh rất ít khi buột miệng nói như thế. Nhưng ngay sau đó, thấy Tạ Nam mắt tròn mắt dẹt, há miệng nhìn mình, Vu Mục Thành chợt hiểu thực ra anh đã có suy nghĩ đó từ lâu.
“Năm nay anh ba mươi hai tuổi, chưa kết hôn, đang làm quản lý ở một công ty chuyên thiết bị điện, không có thói quen xấu nào…”
“Thôi, thôi”, Tạ Nam giơ tay ngăn anh nói: “Nếu anhmuốn trêu đùa thì tôi cho anh biết tr