Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341783

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1783 lượt.

ho Hạng Tân Dương, cũng không tìm anh ấy nữa.” Tạ Nam đang nằm trên giường đột nhiên cất lời, giọng bình thản, “Cái chị cần là điều đó, đúng không? Còn việc tôi dành thời gian của tôi làm gì, đó là việc của tôi, không phiền chị phải đặc biệt tới đây giảng lý lẽ. Mời chị đi cho”.
Bây giờ Đường Lăng Lâm lại tìm đến cô, ám chỉ cô vẫn còn qua lại với Hạng Tân Dương. Tạ Nam không còn là cô gái hai mươi mốt tuổi đang trong cơn biến cố tình cảm, chỉ biết nằm trên giường khóc lóc, hoang mang ngày nào nữa, nhưng cô vẫn không biết ứng phó ra sao với cái tội danh vô lý kia.
Cũng không biết cô đã ngồi đó bao lâu, tiếng gõ cửa bên ngoài bất chợt vọng vào, cô ngạc nhiên nhỏm dậy, định thần lại. Cánh cửa vừa hé mở, Vu Mục Thành đã bước vào, ôm chầm lấy cô, nói: “Em thật là cố chấp, về rồi cũng không chịu lên, phải để anh xuống tóm lấy em, mới…”. Đột nhiên, Tạ Nam kiễng chân hôn lên môi anh, ngăn không cho anh nói tiếp. Vu Mục Thành bỗng giật mình bởi cặp môi giá lạnh của cô, anh vừa hôn cô vừa nói: “Em lạnh lắm à? Tay cóng thế này. Lên nhà anh đi, anh sẽ nấu bữa tối
Tạ Nam gật đầu, không kháng cự như mọi khi, cô lấy túi của mình đang định ra cửa thì di động rung chuông. Cô vội vàng nghe máy.
“Nam Nam à, tớ gọi cho anh ta nhưng anh ta tắt máy. Nhắn tin anh ta mới gọi lại, yên tâm, anh ta nói sẽ không để Đường Lăng Lâm làm phiền cậu nữa.”
“Cảm ơn cậu, Băng Băng.” Cô đang muốn nói thêm, vòng tay Vu Mục Thành đã ôm cô từ sau lưng, hôn khẽ lên vành tai của cô, cô cố gắng kìm nén cảm xúc, nói với bạn: “Lát nữa tớ gọi lại cho cậu nhé”.
Cô đẩy anh ra, rồi lặng lẽ đi theo anh. Bên ngoài bóng đêm đã bao phủ, đang là kỳ nghỉ nên tiểu khu hết sức tĩnh mịch. Hai người ra khỏi tòa nhà uất Kim Hương, đi về phía tòa nhà Hoa Hải Đường phía sau, nơi Vu Mục Thành ở. Đến tầng bốn, Vu Mục Thành lấy khóa mở cửa, rồi quay lại khoác vai Tạ Nam đi vào, nhanh chóng đóng cửa đồng thời nồng nàn hôn lên môi cô. Túi xách và khăn trên tay Tạ Nam bất giác rơi cả xuống, không kháng cự nổi sự mạnh mẽ của anh, cô lùi lại một bước, lưng chạm vào cánh cửa. Anh cũng lui lại theo cô, ham muốn rừng rực dâng lên cùng hơi thở của cô, cô khẽ mở miệng trong vô thức đón nhận sự tấn công của anh, chỉ thấy người lâng lâng men say, ý thức trở nên mơ hồ. Thấy Vu Mục Thành cởi áo khoác của mình, cô ngoan ngoãn giơ tay ra, để mặc chiếc áo rơi xuống đất, rồi lại ôm lấy anh, cứ để cho nụ hôn ấy trượt xuống ngực mình. Cô nhẹ nhàng thở ra, đầu dựa vào cửa, nhưng ngay lập tức thấy hoảng hốt, dường như hiểu được mình đang làm gì. Song, không để cô kịp co người lại, Vu Mục Thành lại hôn lên môi cô, chậm hơn, ngọt ngào hơn truyền sự ham muốn sang cô, cướp đi chút ý thức cuối cùng của cô.
Vu Mục Thành ôm lấy cô, đưa cô vào phòng ngủ, để cô nằm trên giường, hai người lại tiếp tục quyện lấy nhau. Đôi môi nóng bỏng của anh lướt trên da cô, tay mơn chớn cơ thể cô. Anh khẽ cắn vào làn da mịn màng ấy khiến cô không kìm được những tiếng kêu, anh mang sự thỏa mãn, cô lại thấy nỗi đau nhẹ nhàng. Tạ Nam nhắm chặt mắt lại, cắn răng bấu chặt tay lên cơ thịt rắn chắc trên lưng anh.
Anh để ý tới sự căng thẳng có chút cứng lại của cơ thể cô, cố gắng dùng nụ hôn nồng ấm của mình an ủi, để cô thả lỏng người đồng thời cũng ra sức khống chế bản thânmình. Cuối cùng, anh mồi lúc một nhanh, càng ngày càng mãnh liệt, để tiếng rên như khóc của cô bật ra.
Vẻ yên tĩnh của căn phòng đã trở lại, anh vuốt ve tấm lưng nhẵn mịn của cô, cô co người cuộn trong lòng anh, gối đầu lên cánh tay anh, không cử động. Vu Mục Thành khẽ thầm thì bên tai cô: “Anh làm em đau phải không?”.
Tạ Nam không phản ứng gì, cô không quen bàn luận với người khác về chuyện này. Đau ư, có thể có một chút. Đây không phải là lần đầu tiên của cô, nhưng cách lần cuối cùng đã bảy năm đằng đẵng rồi. Cô đã không thích ứng được với sự nhiệt tình như vậy, nhưng cô phải thừa nhận, Vu Mục Thành là người đàn ông quan tâm và có kinh nghiệm, hoàn toàn biết làm cho cơ thể đang hồi hộp cứng lại của cô tan chảy để hòa vào với những cảm xúc của anh.
Điều quan trọng hơn, trong sự nhiệt tình ấy, cô đã hoàn toàn quên đi sự khó chịu và xấu hổ với cuộc điện thoại ban nãy, nó như một nỗi trầm cảm từ cơn ác mộng luôn đeo bám cô suốt bao lâu nay.
Bàn tay to lớn của anh lần theo lưng cô đi xuống, dừng ở eo cô. Chiếc eo thon nhỏ, da mỏng mềm mại, anh nhẹ nhàng xoa xoa, khiến cô khẽ rùng mình bỏ tay anh ra, anh lại ôm cô chặt hơn một chút. “Không phải giả vờ ngủ đấy chứ?” Vu Mục Thành khẽ hỏi cô, giọng ẩn chứa nụ cười trêu chọc.
Tạ Nam giấu mặt vào ngực anh, buồn bã nói: “Ai giả vờ, em đã nói đến mười giờ mới ngủ, mấy giờ rồi?”.
“Anh không biết, cũng chẳng buồn để ý đến nó.”
Tạ Nam quay người nằm xoay lưng lại với anh, đột nhiên cô giật mình, lúc này mới phát hiện cửa sổ chỉ kéo hờ một lóp màn lưới chống côn trùng mà chưa kéo rèm cửa, cô có thể thấy rõ mặt trăng treo lơ lửng trên đỉnh lầu, đang len lỏi hắt ánh sáng lạnh lẽo vào phòng, liền hoảng hốt: “Trời ạ, anh… anh không kéo rèm cửa”. Cô sợ tới mức lại bắt đầu nói lắp.