Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341787

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1787 lượt.

đây cũng có thể trở thành nơi để mười mấy người quây lại bên nhau. Món ăn nơi đây vô cùng phong phú và đa dạng, đồ ăn châu Âu, châu Á đều có, giá cả cũng rất bình dân. Tuy hôm nay mớilà mùng Sáu Tết, nhưng đã có không ít người ở phòng khách lớn. Tạ Nam và Vu Mục Thành vào phòng đặt trước trên tầng hai, bên trong đã có khoảng hơn chục người, hầu hết đều là bạn bè, người thân của họ, Quách Minh và Cao Như Băng nằm trong số đó. Tạ Nam hiếm khi tham gia những buổi gặp gỡ như thế này, bất chợt tiếng vỗ tay vang lên, có người nói: “Tạ Nam đến muộn rồi, lát nữa phải phạt rượu”.
Mọi người bắt đầu giới thiệu ồn ào cả lên, rất nhiều ánh mắt hướng tới Vu Mục Thành. Anh lần lượt chào từng người với vẻ mặt hết sức bình thản.
Anh chàng hướng dẫn sinh viên Điền Lực ghê gớm ngày nào quả nhiên dẫn theo một cô bạn gái người Mỹ tên là Amanda trở về, cô ấy có dáng người cao gầy, mái tóc màu hung, đôi mắt màu nâu hoạt bát, đang học chuyên ngành Văn học cận đại Trung Quốc, nói tiếng Trung rất lưu loát trôi chảy, nhắc đến Trương Ái Linh, Lô Dần, Thẩm Tòng Văn… cứ như nói về người quen của mình vậy, khiến cho những người chuyên ngành Tài chính như các cô nghe mà đều ngây cả ra.
Cao Như Băng ngồi cạnh Tạ Nam, đưa ánh mắt dò xét sang phía Vu Mục Thành, khẽ nói với cô: “Được đấy, được đấy”, rồi nở nụ cười ranh mãnh nhìn bạn. Tạ Nam bỗng thấy ngạc nhiên, không hiểu mình trang điểm có gìkhông ổn hay sao. Cao Như Băng nói tiếp: “Có người yêu trông tươi tỉnh hẳn lên, khác hẳn, khác hẳn”.
Tạ Nam đỏ mặt nhéo cô nàng một cái đau điếng: “Quả nhiên phụ nữ có chồng rồi thật là… Cái gì cũng có thể nói ra được”.
Cao Như Băng cười: “Này, còn có những thứ ghê gớm hơn cậu chưa được thấy đâu, hôm nào tớ sẽ tới bức cung cậu, bảo đảm chi tiết nào cậu cũng phải khai cho hết”.
Tạ Nam và Cao Như Băng đang thân m thì thầm to nhỏ, Từ Yến ngồi đối diện bỗng nói chen vào: “Tạ Nam, bạn trai mới hiện giờ của cậu xem ra cũng không tồi, anh ấy giữ chức vụ gì, ở đâu?”.
Vu Mục Thành thành thật: “Không coi là giữ chức vụ gì được, anh chỉ làm công tác quản lý ở một công ty nhỏ thôi”.
Từ Yến gật đầu, vừa lúc ấy chồng cô ta là Hạ Bân đã gọi điện thoại xong, từ ngoài đi vào. Anh ta là một người dễ béo, nhưng vẫn ở trong tầm một người đàn ông tuấn tú béo ở mức hợp lý. Thấy Vu Mục Thành, Hạ Bân ngạc nhiên thốt lên: “Tổng giám đốc Vu, chúc mừng năm mới”.
Vu Mục Thành có chút kinh ngạc, người trước mặt anh là một trong những ứng cử vào vị trí giám đốc bộ phậnCung ứng mà bên môi giới giới thiệu. Họ đã gặp mặt phỏng vấn hai lần, Hạ Bân thể hiện là người có đủ bản lĩnh để tiếp nhận công việc này, nhưng lúc đó Vu Mục Thành cảm thấy phương pháp xử lý mà anh ta đưa ra trong khi phỏng vấn không phù hợp với yêu cầu của vị trí đó, anh vội nói: “Xin chào anh Hạ, trùng hợp quá”.
Hai người không nói gì thêm, mà tập trung nghe Điền Lực và Amanda miêu tả một cách hoa mỹ về những chuyện vui ở trường họ. Khi kể về chuyện một anh chàng Mexico đã dùng mọi cách tán tỉnh cô bạn học người Nhật như thế nào, mọi người đều cười ồ lên. Nhưng chẳng ngờ tiếng cười vừa ngớt, Từ Yến lại mượn cớ gây khó dễ.
“Tạ Nam, chuyện này cũng giống ngày xưa Hạng Tân Dương tán cậu nhỉ.” Cô ta chóp chớp mắt vẻ ngây thơ, cười hi hi nói.
Câu nói lập tức khiến cả căn phòng lặng đi, mọi người ngơ ngác nhìn nhau, không biết phải tiếp tục thế nào. Cao Như Băng đang định mở miệng thì Tạ Nam vội giữ lấy tay cô, khóe mép nhếch lên một nụ cười chua xót: “Cậu thật là nhớ lâu, sau này nếu có viết hồi ký, nhất định tớ sẽ đến nhờ cậu ghi lại từng chi tiết trong cuộc đời giúp tớ”.
Từ Yến cười kiêu ngạo: “Lễ Tình nhân năm đó, cậu nhận được cả một cốp xe hoa uất kim hương, những ngườikhông được tặng hoa như bọn tớ đều có phần ăn theo. Một chuyện lãng mạn như thế, quên làm sao được. Ký ức ảm đạm của tớ trong những năm tháng đại học đều được tô điểm thêm màu sắc bởi những việc lãng mạn đó đấy. Xin lỗi, anh Vu, anh không để ý chấp nhặt chứ?”.
Ác ý này còn rõ ràng hơn cả những lần công kích trước, mọi người đều cảm thấy lo lắng, Hạ Bân càng lo lắng hơn, nhìn chằm chằm vợ mình, thiếu chút nữa đưa tay ra kéo tay Từ Yến.
Tạ Nam đang định cất lời, Vu Mục Thành bất chợt vòng tay ôm lấy vai người yêu, quay đầu nhìn cô khẽ cười, sau đó anh quay sang,à bình tĩnh nói với người bạn xấu tính kia: “Đương nhiên là không để ý rồi. Nếu Tạ Nam không có ai theo đuổi thì anh mới ngạc nhiên đấy, chẳng lẽ nam sinh trường đại học của các em lại đều không có mắt như thế sao?”.
Mọi người thở phào cười ồ lên, xem như đã bỏ qua được chủ đề kia.
Tạ Nam khẽ đưa tay cho anh, mỉm cười đáp lại, nhưng nụ cười mang chút ngượng ngùng, Vu Mục Thành cười theo, nắm chặt tay cô.
Sau đó, mọi người chuyện trò tự nhiên, không khí lấy lại vẻ thoải mái ban đầu. Gần đến giờ ăn, họ gọi phục vụđến và mỗi người chọn một món theo ý mình, không cần phải giống nhau. Tạ Nam gọi một suất cơm trộn, Vu Mục Thành gọi món cơm lươn.
Cao Như Băng vừa ăn suất cơm thịt bò xốt tiêu, vừa nói chuyện riêng với Tạ Nam: “Này, lần này may đấy,