Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1782 lượt.


Vu Mục Thành chợt cảm thấy buồn cười, khoảng cách giữa các tòa nhà nơi đây tương đối xa, hơn nữa cửa sổ đã đóng, trong phòng lại không bật đèn, cách hẳn một tấm cửa lưới, bên đối diện dù có thiết bị hồng ngoại cũng không thể nhìn trộm được ánh xuân trong phòng họ. Có điều thấy bộ dạng sợ hãi của Tạ Nam, anh ra kéo rèm cẩn thận rồi mới quay về giường, ôm chặt lấy cô. Căn phòng tối om, Tạ Nam định thần lại, nằm ngoan ngoãn trong lòng anh.
“Có đói không, anh chuẩn bị bữa tối.”
“Anh biết nấu cơm à?”
“Anh đã nói rồi, tiếp xúc lâu em sẽ thấy anh có nhiều ưu điểm đấy.”
“Thế thì em càng bất an, em sợ tiếp xúc lâu, anh sẽ phát hiện con người em chẳng có gì hay ho cả, em không biết nấu cơm.”
Vu Mục Thành nhẹ nhàng đưa tay lên môi cô ngăn lại rồi từ từ hôn lên vai, lên gáy cô, nói: “Em đã cho anh niềm vui lớn nhất, anh nghĩ niềm vui ấy đủ để anh nhấm nháp trong một thời gian dài. Còn nấu cơm ư, ai mà để ý?”.
Bữa tối mà Vu Mục Thành chuẩn bị khiến Tạ Nam hết sức ngạc nhiên.
Mới thoáng nhìn, cơm Tây cơm Tàu lẫn lộn, không nhiều món, một món tôm luộc, một bát canh hải sản, một đĩa sa lát rau củ, lại thêm một đĩa cơm rang, chủ yếu là do anh bài trí quá cầu kỳ mà thôi.
Phòng khách chỉ để một chiếc đèn bàn sáng, quầng sáng ấm áp chiếu ra. Âm nhạc du dương, các bóng đèn của phòng ăn đều bật sáng, giữa bàn còn có một lọ hoa thủy tinh, cắm đầy hoa bách hợp, đối diện là một bộ đồ ăn kiểu Tây, hai đầu có giá để nến, một bình rượu vang đỏ đã mở sẵn, hai chiếc cốc, mồi cốc đã được rót khoảng một phầnba rượu.
Tạ Nam tắm xong đi ra, cô đứng ngây người, chân tay thừa thãi, thần mặt nghĩ ngợi. So với bữa com thịnh soạn này thì bữa cơm mình mời anh trước kia thực quá đơn giản và chẳng ra gì.
Vu Mục Thành mang ra một đĩa sườn cừu quay, đặt xuống bàn, bỏ găng tay ra, sau đó đi đến và ôm lấy Tạ Nam.
“Cảm động đến mức ngây người ra thế sao?”
Tạ Nam cười khổ, nói: “Em có nên thay quần áo không, tại sao cứ thấy mình không phù hợp”. Cô đang khoác trên mình bộ quần áo ngủ dài tay in hình những bông hoa nhỏ, tóc cột sau gáy bằng dây chun. Còn Vu Mục Thành lại mặc chiếc quần âu màu ghi kết hợp với sơ mi trắng, vô cùng chỉnh tề, anh cười lớn, ôm cô tới bên bàn ăn, kéo ghế để cô ngồi xuống.
“Không cần, anh thích bộ quần áo ngủ này của em.”
Các món ăn ngon hơn cô tưởng tượng, Vu Mục Thành chú ý đến khẩu vị của người yêu, khi quay sườn cừu anh đã cho một chút ớt vào đó. Tạ Nam ăn rất vui vẻ, lại uống khá nhiều rượu vang. Ăn xong, mặt cô đỏ bừng lên, hai mắt mơ màng nằm trên sofa, Vu Mục Thành mang bát đĩadơ vào phòng bếp để hôm sau người làm công theo giờ tới xử lý, rồi đến ngồi bên cạnh cô, ôm cô vào lòng, Tạ Nam uể oải dùng ngón tay vẽ trên mày và mũi anh.
“Cứ ăn thế này, chắc em biến thành ỉn mất.”
“Đe thử xem, xem anh có nuôi được em thành một chú heo con chính hãng không?”
“Còn lâu em mới bị mắc lừa.” Tạ Nam mỉm cười, “Em không muốn bị nuôi, nếu không đến lúc được giá thì thê thảm lắm”.
“Em không say chứ?” Vu Mục Thành cười, luồn tay vào trong áo ngủ của cô, bụng dưới phẳng, eo cũng nhỏ, anh nói: “Yên tâm, so với tiêu chuẩn của ỉn thì còn xa lắm
“Ai bảo em say, em chỉ uống một chút thôi mà.”
“Thế chúng mình uống tiếp nhé.” Vu Mục Thành nói với giọng ma mãnh, “Thêm chút rượu Rum nữa nhé”.
Tạ Nam liếc xéo anh, nghi ngờ: “Sao em thấy anh cười không được tử tế cho lắm”.
Vu Mục Thành vui sướng, khẽ nói vào tai cô: “Nghe nói rượu Rum có thể tăng cảm hứng trong tình yêu, khiến cho nữ giới từ lạnh như sương băng biến thành mềm mại như nước”. Giọng anh nhỏ dần, Tạ Nam cắn mạnh vào vai anh khiến anh đau đớn chau mày nhưng vẫn không thu tay lại, chỉ cắn nhẹ vào tai cô. Tạ Nam ngừng cắn, cười trốn tránh: “Đừng, đừng, đừng ồn ào nữa, chúng mình nói chuyện đàng hoàng nhé?”.
Vu Mục Thành khẽ khàng đổi giọng bên tai cô: “Em nói đi, đảm bảo anh sẽ ngoan ngoãn lắng nghe”.
Cô có thể sờ thấy rõ rệt vết cắn của mình trên vai anh qua lần áo sơ mi, nói: “Nhưng em quên mất ban nãy đang nói gì rồi”.
“Chúng ta còn thời gian, em cứ từ từ nghĩ đi.”
Thời gian bồng nhiên đầy ắp tính đàn hồi, nó mang theo cả cái lười biếng của kỳ nghỉ, mồi giây mỗi khắc dường như đang chầm chậm trôi qua, nhưng vừa chớp mắt, thời gian lại trôi nhanh hơn mức ta tưởng tượng, đêm đông không còn dài và cô đơn nữa.






Quen với việc anh yêu em
Ngày hôm sau, Vu Mục Thành lái xe đưa Tạ Nam đến một khu suối nước nóng trong tỉnh. Khi anh hỏi ý cô, Tạ Nam dường như chẳng chút phản kháng, cũng không ngạc nhiên mà nhận lời luôn.
Khu nghỉ mát này mới mở, người tới không nhiều, bên dự án là người quen cũ của Vu Mục Thành, hai người ở trong một biệt thự nhỏ đã đặt sẵn. Sau khi ăn trưa, nghỉ ngơi khoảng một tiếng, họ cùng đi ngâm mình trong suối nước nóng.
Suối nước nóng ở đây được núi bao quanh bốn bề, tuy đang là tiết trời giữa đông lạnh giá, nhưng chân núi vẫn phủ một màu xanh như ngọc của cỏ non, cây cối trên núi xanh tốt, không khí trong lành