Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341788

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1788 lượt.

anh ấy xem ra rất được, vừa chín chắn lại biết quan tâm, cậu đừng cố chấp nữa nhé”.
Tạ Nam chẳng biết nói sao: “Tớ đâu còn mặt mũi để mà cố chấp nữa”.
“Cậu nói vậy là cố chấp rồi đấy, hôm nay tớ không chấp với cậu, ngày mai tới nhà tớ, tớ mời cậu ăn cơm, nhân tiện dạy cho cậu một bài học.”
“Cậu lại hành Quách Minh à, còn nói ăn kiêng với anh ấy.” Tạ Nam nhìn đồ ăn của mình rồi liếc nhẹ sang bên Vu Mục thành đang tán gẫu với Quách Minh.
“Tớ vẫn ăn cùng anh ấy đấy chứ, có điều Quách Minh rất có phong cách, anh ấy bảo Tết thì khác, hơn nữa, mai anh ấy phải trực rồi, không có cơ hội mà đỏ mắt đâu. Tớ chuẩn bị lẩu thịt cừu, nếu bạn trai cậu rỗi thì đến luôn.”
“Mai anh ấy có việc, thôi, để tớ đến một mình.”
Vu Mục Thành ra ngoài nghe điện thoại, nhân tiện thanh toán đồ ăn luôn. Anh vừa quay đầu về phòng, liềnthấy Hạ Bân đứng trước cửa cỏ vẻ như cố ý chờ mình, anh ta nói giọng xin lỗi: “Xin lỗi anh, Tổng giám đốc Vu, vợ tôi nói năng không suy nghĩ lắm, anh đừng để ý nhé”.
Vu Mục Thành mỉm cười: “Tôi không để ý, anh Hạ à, nhưng bạn gái tôi thì rõ ràng không vui. Mồi người trưởng thành rồi đều phải có trách nhiệm với từng lời nói của mình, nói thẳng là một việc, nhưng nói với ác ý lại là việc khác”.
“Cô ấy không có ác ý đâu”, Hạ Bân chỉ còn biết nói thêm, “Mong anh đừng để bụng”.
Vu Mục Thành gật đầu, rồi hai người cùng vào phòng.
Sau khi ăn xong, mọi người lại rủ nhau đi hát karaoke, Tạ Nam và Vu Mục Thành vốn không thích nên cáo từ về trước.
Ngồi trên xe, Tạ Nam không nói gì, Vu Mục Thành liếc mắt nhìn cô, nói: “Không phải em vẫn không vui vì việc ban nãy đấy chứ?”.
“Cũng không đến nỗi thế”, Tạ Nam cười buồn, Từ Yến không ưa cô cũng chẳng phải là việc mới, cô không để tâm đến điều đó, “Em chỉ đang nghĩ, có cần phải thẳng thắn với anh tất cả những chuyện cũ không, tránh cho sau này anh lại bị kinh sợ”. “Tình yêu sinh viên có gì mà đáng kinh sợ, hơn nữa sau này em sẽ phát hiện ra, một trong những ưu điểm của anh là không dễ gì kinh sợ đâu.”
Nếu chỉ là một tình yêu sinh viên không để lại hệ lụy thì thật tốt quá, Tạ Nam đau khổ nghĩ thầm, song muốn thẳng thắn, cô cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu, lẽ nào phải viết hồi ký thực sự, mang hết chuyện cũ ra bày giữa hai người? Bản thân cô cũng cảm thấy không chấp nhận được suy nghĩ này.
“Có ai thời đại học mà chưa từng yêu, cũng chỉ là không muốn lỡ mất thời khắc tươi đẹp của tuổi thanh xuân mà thôi.” Vu Mục Thành nhìn phía trước, giữ vững tay lái, nói tiếp: “Đen một ngày, em cảm thấy vui mồi khi nghĩ về quá khứ, đề cập tới nó mà không cảm thấy khó xử, anh sẽ rất vui nếu được chia sẻ với em những hồi ức đó. Giờ em không muốn nhắc đến, thì không cần nói gì cả, cũng đừng nói đến việc phải thẳng thắn với anh. Anh không cố chấp với quá khứ của em, chỉ cần chúng ta cùng có hiện tại và tương lai là đủ rồi”.
Xe vừa dừng đèn đỏ, Tạ Nam bỗng quay người hôn anh một cái, Vu Mục Thành cười nói: “Không được nói câu cảm ơn nhé, nếu thực sự muốn cảm ơn, anh vẫn muốn đón nhận điều đó bằng cơ thể em”. Tạ Nam nhịn cười không thèm để ý, một lúc sau, cô vẫn nói: “Cảm ơn anh, Mục Thành”.
Ngày hôm sau, Tạ Nam đến nhà Cao Như Băng, hai người ăn một bữa lẩu thịt cừu một cách vui vẻ, sau đó nằm dài trên chiếc sofa, tiếng ti vi để nhỏ, trên đó đang phát chương trình ca hát hết sức nhộn nhịp. Hai người đều không chú tâm xem ti vi, mồi người chạy theo một suy nghĩ riêng, giống như ngày xưa khi hai người còn thuê phòng chung với nhau.
“Hôn nhân của Hạng Tân Dương chắc có vấn đề.”
Nói đến Hạng Tân Dương, đôi mắt Tạ Nam chợt sẫm lại, cô im lặng nhìn lên trần nhà.
“Hôm đó tớ nhắn tin, anh ấy gọi lại cho tớ, bọn tớ đã nói chuyện một lúc, có thể đoán được tâm trạng của anh ấy không tốt, nhắc tới Đường Lăng Lâm, anh ấy không nói thêm câu nào nữa.”
“Vấn đề của anh ta chỉ anh ta mới có thể giải quyết được…” Tạ Nam ngắt lời, ngay cả trước mặt Cao Như Băng, cô cũng không thích nói đến Hạng Tân Dương và vợ anh.
“Thôi, không nói về anh ấy nữa. Vu Mục Thành xem ra được đấy, giải quyết mọi việc rất chín chắn, cậu cố mà giữlấy, đừng có giở trò giở quẻ gì nữa.”
“Anh ấy rất tuyệt, nhưng tớ thấy, ở cùng anh ấy, tớ không có cảm giác chân thực. Tớ không có ý là anh ấy thiếu chân thành, mà tớ chỉ cảm thấy… tớ cảm thấy…” Tạ Nam cố gắng tìm từ ngữ biểu đạt hết được suy nghĩ của mình, không để ý Cao Như Băng đã bỏ gối ôm xuống, tiến đến cạnh cô.
“Biết ngay cậu lại ngốc thế mà, không thì tớ gọi cậu tới đây làm gì. Thế nào là cảm giác chân thực? Có phải cậu cảm thấy một người đàn ông tốt yêu cậu là một việc không chân thực?”
Tạ Nam ôm gối không phản đối gì, mồi lần Cao Như Băng tỏ vẻ nghiêm trọng, cô lại tự giác ngoan ngoãn trong tư thế nghe giáo huấn.
Cao Như Băng ngồi dậy nhìn thẳng vào cô, không chút động lòng trước sự ngoan ngoãn của bạn: “Bình thường cậu làm sổ sách rõ ràng, nói năng lưu loát, cậu nói xem, rốt cuộc trong đầu cậu nghĩ cái gì?”.
Tạ Nam cũng nhỏm dậy, cười theo, nói: “Đừng cáu, đừng cáu, Băng Băng. Tớ khai hết có được không?”. Nói thì