Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341789
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1789 lượt.
nói vậy, nhưng cô quả thật không biết bắt đầu khai từ đâu, cũng chẳng biết phải diễn tả thế nào mới nói rõ được cảm giác bất an trong sâu thẳm trái tim mình. Không cần Tạ Nam nói gì, Cao Như Băng cũng hiểu rõ bạn mình, cô nói: “Nam Nam, tớ không phải là chị của cậu, nhưng dù sao tớ cũng đã lấy chồng, tớ hiểu đàn ông hơn cậu một chút. Một người đàn ông muốn đến và kết hôn với cậu, điều đó đủ để chứng minh thành ý của anh ấy rồi. Nếu cậu không có được cả sự tin tưởng cơ bản dành cho anh ấy, thì đó là một việc rất đau lòng”.
“Tớ chỉ là không có lòng tin với chính mình.” Tạ Nam lí nhí.
“Dựa vào cái gì mà cậu nói không có lòng tin vào bản thân. Tớ thật coi thường cái ý nghĩ ấy của cậu, mới yêu có một lần mà đã trở nên thê thảm như vậy, bao nhiêu năm mới gượng dậy được. Một con người suốt ngày vui vẻ, chẳng để tâm tới điều gì như cậu trước kia đâu rồi.”
“Hoàn toàn bị mai một theo thời gian rồi.”
“Cậu định tấu hài với tớ đấy à? Cứ một câu tức khắc cãi một câu. Cuộc sống chỉ thử thách một mình cậu thôi sao? Tớ chẳng phải cũng đang sống ? Ngay cả khi kẻ lắm điều kia chọc ngoáy cậu, tớ cũng chưa nhìn thấy cậu phản ứng lại nhanh như thế.” Nói đến Từ Yến, không hiểu sao Cao Như Băng lại đột nhiên tức giận.
“Tớ phản ứng với cô ta làm gì? Cậu không thấy cô ta bây giờ nói năng chẳng còn kỹ xảo như ngày xưa ư? Thờisinh viên, cô ta còn biết nói ‘mười hai giờ, nàng Lọ Lem lại hiện nguyên hình, xe ngựa biến thành bí đỏ rồi’. Giờ thì sao, cứ vỗ thẳng vào mặt người khác. Biết rằng cô ta chẳng ưa gì mình, người không biết còn tưởng tớ cướp đoạt tình yêu của cô ta nên có mối hận không đội trời chung nữa cơ.”
Cao Như Băng cũng bị cô làm cho vui lên: “Được, tớ thừa nhận bây giờ cậu hơn tớ, cái gì cũng nhịn được”.
“Đây không phải là nhịn. Tớ chỉ nghĩ, trước kia ở trong trường, mình thích gì làm đấy, tuổi trẻ ngông cuồng, yêu mà chỉ hận không thể kêu lên cho cả thế giới biết mình đang yêu, cái kiểu đó dễ khiến người ta ghen ghét.” Những càn rỡ của tuổi trẻ quả thực không thể giải thích được, giờ hồi tưởng lại, Tạ Nam cảm thấy điều đó là đúng thôi.
“Cậu nói về tình yêu của cậu, cậu khoa trương tình yêu của cậu, liên quan gì đến cô ta? Có cần phải đố kỵ ghen ghét và xỉa xói nhau đến tận bây giờ không? Hơn thế, cô ta mới là người khoa trương, lúc nào cũng nói mình chỉ mặc đồ ‘độc’, chỉ dùng L’oreal, cũng có nghĩa là chê chúng ta nghèo không có mắt thẩm mỹ, thế mới thấy được sự vô lý của cô ta.”
Tạ Nam cười lắc đầu, rồi lại nằm xuống, nói: “Cô ta quả thực luôn thích hơn người, nhưng đối với người kháccòn đỡ, tớ đoán cô ta đơn giản không mong tớ tới, mà tớ cũng chẳng biết mình đã làm gì khiến cô ta ghét lâu như vậy. Thôi, không nói về cô ta nữa”.
Cao Như Băng cũng nằm xuống, nói: “Cũng đúng, cậu bỏ qua rồi, cô ta không bỏ qua được thì đáng đời cô ta. Nhưng đã quên rồi thì nên quên cho triệt để, đừng có hễ nói về tình yêu bây giờ, lại so sánh ngay với tình cũ”.
Tạ Nam cười khổ: “Cậu nói cứ như đầu óc tớ có vấn đề vậy, tớ sẽ không so sánh bất cứ ai với Mục Thành cả. Có thể yên ổn với nhau, rồi thuận lợi kết hôn, tớ đã cảm ơn và thấy thế là đủ lắm rồi”.
Chút man mác trong câu nói của cô khiến Cao Như Băng bất giác không biết nói gì hơn. Dừng một lúc, Cao Như Băng nói giọng bực mình: “Tớ không thích cậu nói như vậy. Nam Nam, cậu xứng đáng với tình yêu của người còn tốt hơn anh ấy”.
Khóe mắt Tạ Nam bất chợt ươn ướt, cô nói: “Băng Băng, cảm ơn cậu. Chỉ là, tớ cũng đã đi gặp mặt, thậm chí còn dự định gặp anh phó phòng chQuách Minh, nhưng anh ấy đột nhiên xuất hiện, tớ quả thật có chút… chưa chuẩn bị tinh thần. Nó chẳng khác nào gọi một suất cơm bình dân mà người ta lại mang tới cho mình bát mỳ vây cá mập vậy”. “Cậu cứ thoải mái tinh thần, cái gì đặt trước mặt cậu thì là của cậu, cứ ăn hết món mỳ vây cá mập ấy đi.”
Cuối cùng Tạ Nam cũng bị cô bạn này chọc cho bật cười, Cao Như Băng cũng cười theo, nói: “Ái chà, thôi, tớ nói với cậu một chuyện vui hơn”.
“Nói đi.”
“Tớ sắp có em bé rồi.”
Tạ Nam lập tức bật dậy như lò xo: “Cậu thật là, có bầu còn ăn lẩu thịt cừu, lại còn dặn tớ mang dầu hạt tiêu đến nữa… cậu, cậu, cậu… tớ sẽ bảo Quách Minh quản cậu thật chặt”.
“Không thấy hôm nay tớ nấu không cay lắm à? Với lại nói với cậu trước khi ăn, tớ sợ cậu sẽ hoảng sợ.” Cao Như Băng vẫn nằm, giọng bình thản, “Giờ mới là thời kỳ đầu của thai kỳ, sáng nay tớ mới chắc chắn. Không sao, đợi đến lúc có phản ứng nghén, lại chẳng ăn được nữa ấy chứ”.
“Quách Minh đã biết chưa?”
“Sáng nay tớ đi kiểm tra, vừa lấy kết quả đã gọi điện ngay cho anh ấy, anh ấy vui đến phát điên lên kia kìa.” Cao Như Băng cười, nói tiếp, “Anh ấy yêu trẻ con hơn tớ, hiện tại tớ đang lo cảm giác làm mẹ của tớ không đủ mạnh”.
Tạ Nam tới bên quỳ trước mặt Như Băng, lấy tay sờ vào bụng cô một cách không khách khí, Cao Như Băng cười lớn: “Cậu đọc thêm sách thường thức đi được không, bây giờ chưa thấy gì đâu”.
“Tớ mặc kệ, chút nữa Quách Minh về thế nào chả sờ vào đó, tớ tước đi cái quyền được sờ vào bụng cậu đầu tiên của anh ấy, hà hà