Bắt Được Trượng Phu Như Ý (18+)
Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341785
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1785 lượt.
.” Tạ Nam ngồi trên thảm, nhìn Cao Như Băng, nói: “Thật tốt quá, Băng Băng, tớ được làm mẹ nuôi rồi”.
“Sao cậu có vẻ còn vui hơn cả tớ thế, tớ không có cảm giác lớn lắm, chỉ nghĩ rằng mình cũng đã hai mươi chín tuổi rồi, nếu để sau này mới sinh thì lại làm sản phụ cao tuổi mất, dù gì cũng phải sinh, có thì sinh thôi.”
“Chẳng ai thành thật như cậu đâu. Tớ chỉ sinh sau cậu có bốn tháng, cậu nói vậy là nhắc nhở tớ mau mau tìm người kết hôn thôi, kẻo sau này làm sản phụ cao tuổi chứ
gì?”
“Cho nên cậu phải giữ chặt lấy người đàn ông này, đồ ngố
“Giữ thế nào? Đàn ông như hạt cát ấy, càng nắm chặt, hạt cát ấy lại càng nhanh chóng trượt khỏi tay mình, chibằng thuận theo tự nhiên còn hơn.”
“Tớ không thích cái luận điệu của cậu, nếu cậu cứ suy đi tính lại như thế, thà rằng cậu đừng làm còn hơn, việc gì phải khổ sở cắm đầu đi yêu.”
“Được, được, đừng kích động, là tớ sai.” Tạ Nam vội vàng nhận lỗi, “Sau này tớ sẽ không làm cậu giận nữa, chiều chuộng cậu như chiều lão phật gia, cậu nói gì cũng đúng, như thế được rồi chứ?”.
Cao Như Băng bật cười: “Khoa trương vừa thôi. Quách Minh đã hồi hộp tới mức nói lằng nhằng mãi một hồi. Tớ gọi điện về nhà, bố mẹ cứ tự than thân trách phận rằng không thể đến để tận tay chăm sóc tớ được. Tớ đoán tối nay nói với bố mẹ chồng chuyện này, họ cũng sẽ kích động một lúc lâu đấy. Tớ thì lại rất bình thường, bị cậu và mọi người làm cho điên hết cả lên rồi, cậu cứ đối xử với tớ như bình thường đi có được không?”.
Đột nhiên, điện thoại của Tạ Nam rung chuông, hôm nay cô không lái xe, Vu Mục Thành đưa cô đến rồi nói xong việc sẽ quay lại đón cô. Cao Như Băng xua tay có ý như muốn đuổi: “Đi đi, đi đi, tớ cũng phải ngủ một lát, ngày mai còn đi làm”.
Tâm trạng của Vu Mục Thành hôm nay rất tốt. Anh vừa gặp một người khác do công ty môi giới nhân lực giớithiệu ứng cử vị trí giám đốc bộ phận Cung ứng. Anh rất hài lòng với học lực, kinh nghiệm, và nhận thức về công việc của người này, hơn nữa, hai người còn tìm thấy điểm chung ở chế độ đãi ngộ, họ đã thỏa thuận sau kỳ nghỉ Tết sẽ bắt đầu làm việc. Sau khi Tạ Nam lên xe, anh lái xe thẳng tới siêu thị. Vu Mục Thành phụ trách đẩy xe, Tạ Nam chọn đồ cần mua đặt vào trong đó, trông thật ra dáng một gia đình. Rất nhanh sau đó cô phát hiện ra rằng, thực ra hiệu quả còn lâu mới bằng cô đi siêu thị một mình.
Kỳ thực, khi mua đồ, Vu Mục Thành chỉ biết nhận mặt một số sản phẩm hay dùng, không biết so sánh giá. Không biết mệt mỏi, anh nhấc đồ lên cho cô xem rồi lại hạ xuống, còn trưng ra vẻ mặt đáng cười, khiến cho hứng thú mua hàng của cô giảm đi quá nửa.
Tạ Nam không tiện đi lấy băng vệ sinh, định hôm nào đó tự mình đến mua sau. Song Vu Mục Thành lại tỏ ra không chút kiêng kỵ. Anh đứng trước giá bán các đồ tránh thai, rồi cầm các kiểu bao cao su lên xem giới thiệu. Cô giận mình không đứng xa hơn được chút nữa, đã thế anh lại còn chìa ra trước mặt cô: “Chúng mình thử loại siêu mỏng này nhé”.
Khuôn mặt Tạ Nam đỏ rần lên, không dám quay đầu lại phía anh. Vu Mục Thành bồng ây ra, rồi bật cười, không hỏi ý kiến của cô nữa mà lấy hai hộp để vào trong xe, TạNam vội vàng dùng khăn mặt che lên, sau đó quay đầu nhìn nụ cười châm chọc trên khóe môi anh, cô bất giác trừng mắt nhìn.
Vào khu đồ dùng hằng ngày, Vu Mục Thành hỏi cô: “Em dùng loại dầu gội nào?”.
“Em không thiếu dầu gội.”
“Bên chỗ anh toàn dầu gội dành cho nam giới, trừ khi em đồng ý dọn lên ở luôn với anh, chúng mình không cần mua nữa.”
Tạ Nam thầm nghĩ: Thế nghĩa là gì, chả nhẽ lại ở chung thật sao? Mình đồng ý ở chung lúc nào? Nhớ tới lời dặn của Cao Như Băng, cô nhủ thầm trong lòng: Đừng bối rối quá, đừng bối rối quá.
Thấy điệu bộ bất đắc dĩ đi lấy dầu gội của người yêu, Vu Mục Thành phải cắn răng mới nhịn được cười. Anh phát hiện mình càng ngày càng thích nhìn bộ dạng cắn môi đấu tranh tư tưởng của Tạ Nam, quả thực cảm giác thích thú ấy dường như đã lên đến cực điểm.
Không để Tạ Nam có cơ hội phiền hơn, kỳ nghỉ Tết đã kết thúc. Ngày thứ hai sau khi đi làm, Vu Mục Thành giới thiệu giám đốc bộ phận Cung ứng mới Lý Kình Tùng với các đồng nghiệp trong công ty, rồi vội vàng đi công tác ởThượng Hải.
Tiễn anh ra cửa, Tạ Nam thở phào một hơi.
Lễ Tình nhân vui vẻ
Giống như lần trước, Vu Mục Thành chạy đi chạy lại giữa Thượng Hải và Trương Gia Cảng. Anh chỉ biết tự an ủi rằng, đợi Lý Kình Tùng quen với công việc, mình sẽ không phải bôn ba như thế này nữa.
Sau khi bàn bạc công việc và đi ăn với khách, anh quay về Thượng Hải, lúc ấy đã hơn tám giờ tối rồi. Anh bắt một chiếc taxi, vừa ngồi lên xe, bèn nhận được điện thoại của cô bạn gái cũ Chu Lệ Sa, giọng ngọt ngào chúc anh: “Happy Valentine’s day, Kevin”.
Giờ anh mới nhớ hôm nay là ngày lễ Tình nhân, mải miết với công việc nên quên đi mất. Nhớ tới Tạ Nam, anh bỗng thấy có lồi với người yêu vô cùng, sao mình lại đi công tác vào ngày quan trọng như thế này chứ? Anh trả lời Chu Lệ Sa trong điện thoại, “Em cũng thế, Lisa”.
Ngư