Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341781
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.
h, cô đành im lặng.
“Nói cho anh, em thích quà gì trong ngày lễ Tình nhân, giờ anh sẽ đi mua cho em.”
“Thôi, em cũng không chuấn bị quà gì cho anh, chúng mình miễn đi.
“Thế sao được, em chính là món quà lớn nhất trong cuộc đời anh.”
Những lời có cánh ấy của anh sao tự nhiên đến thế, Tạ Nam lại không dám mở lời, chẳng biết nói lại ra sao, cô đành để cho mặt mình đỏ dần lên.
“Nói đi, em thích gì?”
Tạ Nam cười hi hi hỏi lại: “Cái gì cũng được à?”.
“Muốn cả sao trên trời anh cũng hái cho em.”
“Muốn cái đó làm gì, có ăn có dùng được đâu. Ái chà, để xem em xử lý anh thế nào, chi bằng bảo anh đi mua áo lót cho em, anh có dám đi không?”
Vu Mục Thành vui sướng, nói: “Anh đi ngay, nói cho anh cỡ đi, anh mua là em phải mặc cho anh xem đấy”.
Cô không ngờ con người này mặt lại dày như thế, bèn nói: “Biến đi, không cần anh”.
“Thế thì để anh đoán, chắc là…”, Vu Mục Thành cố ýdừng lại, Tạ Nam quả nhiên cuống cả lên.
“Không được đoán mò, vừa nãy em nói đùa thôi, em không cần cái đó.”
“Thế em cần gì?”
“Cho nợ đi, bây giờ em chưa nghĩ ra.”
“Đột nhiên anh nghĩ ra mình thích quà gì rồi, bây giờ em có thể tặng anh.” Vu Mục Thành cười, “Em hãy đàn một bản nhạc cho anh nghe đi, cây đàn đó là anh giúp em bê vào đấy, có điều anh chưa nghe thấy em đàn bao giờ”.
Tạ Nam ngây người, từ khi chuyển đàn vào, cô chỉ thi thoảng có hứng mới đàn một chút, chứ không có thời gian chuyên tâm tập luyện: “Ôi, làm em xấu hổ rồi, kỹ năng đàn của em giờ tệ lắm”.
“Không sao, đàn đi, bài nào cũng được.”
Tạ Nam không biết làm sao, đành cầm điện thoại đi vào phòng đọc sách, cô ngồi trước đàn, nghĩ một lát rồi nói: “Đàn bản đơn giản thôi nhé, bản Kỷ niệm tình yêu”.
Cô giở bản nhạc ra, đặt điện thoại sang bên cạnh, ngập ngừng giây lát rồi bắt đầu lướt nhẹ đôi tay, những thanh âm ngọt ngào êm dịu khẽ phiêu diêu, vừa nhẹ nhàng bay bổng, lại như mây như nước, ban đầu còn ngập ngừng, nhưng mỗi lúc một tập trung, toàn bộ tình cảm của cô dồnlên các phím đàn.
Bản nhạc vừa kết thúc, cô nh điện thoại lên, giọng Vu Mục Thành vang lên: “Hay lắm, cảm ơn em, anh rất thích món quà này”.
Tạ Nam cười nói: “Em cũng phải cảm ơn anh vì đã nhắc nhở em, đàn dương cầm kỳ thực khiến người ta vui lên, vậy mà em đã quên mất sự tồn tại của nó, uổng công những năm tháng học đàn”.
“Thế thì sau này anh có thể thường xuyên nghe em đàn rồi.”
Tạ Nam ngáp dài, nói: “Chỉ cần anh không thấy chán là được”.
“Giờ là mấy giờ, không phải em đã buồn ngủ rồi đấy chứ?”
“Vâng, tiếng mưa rơi dễ ru em ngủ lắm.”
Bước trên con phố không một khuôn mặt quen thuộc, được nghe tiếng đàn của người yêu, được trò chuyện với người yêu, Vu Mục Thành cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Song, anh không làm thế nào được với thói quen thích lên giường đi ngủ rất sớm như trẻ con của cô, nên đành dặn dò cô nhớ đóng cửa cẩn thận.
Tạ Nam quả thực có chút buồn ngủ, nhưng bây giờ côcũng không thể ngủ say được. Cô đến bên cửa kính, ánh mắt hướng ra khu vườn trước nhà. Cơn gió lạnh ngoài kia đang vô tình thổi vào màn mưa mịt mùng.
Bó hoa uất kim hương đỏ rực vẫn ngoan ngoãn nằm im trên bàn trà. Không biết vì sao, khi tan ca cô lại tiện tay mang nó xuống lầu, cho tới khi lấy chìa khóa mở cửa xe mới nhận ra điều đó, nên đành mang theo về nhà.
Tạ Nam quay đầu nhìn, những đóa hoa kiều diễm kia như đang tô thêm chút màu sắc ấm áp cho căn phòng quá đỗi tĩnh lặng và yên ắng này. Cô nghĩ, quả thực đáng tiếc, đóa hoa tươi tắn nhường ấy cũng chỉ có thể buồn bã chơ vơ nằm đó. Cả khu vườn vẫn chìm đắm trong màn mưa dai dẳng không dứt, mang theo cái hoang lạnh khiến cô rùng mình. Cô thầm tính toán, mùa xuân đến nhất định phải dành chút thời gian cho việc trồng các loại hoa cỏ vào đó mới được.
Quay lại ngồi trên ghế sofa, Tạ Nam nhìn ti vi mà tâm hồn lơ đãng, cô do dự, mình có nên tìm số của Hạng Tân Dương mà Cao Như Băng đã cho, gọi và nói với anh rằng hãy dừng lại tất cả những việc làm vô nghĩa này hay không? Nhưng rồi nghĩ tới người vợ mạnh mẽ Đường Lăng Lâm của anh, cô thực sự muốn co người lại, không muốn tìm thêm rắc rối cho mình nữa. Hạng Tân Dương ngồi trong xe hút thuốc, anh đang dừng nơi đối diện với chồ đỗ xe của Tạ Nam. Mưa phùn dày đặc mặc sức tạt vào cửa kính của xe, cách một màn nước mờ ảo, anh chỉ có thể nhìn thấy những vệt sáng yếu ót hắt ra từ phía nhà cô.
Cuộc chiến tranh lạnh giữa anh và Đường Lăng Lâm kéo dài tới tậnĐường Lăng Lâm dường như cố tình tránh mặt anh. Kết thúc trận cãi vã đó, ngay hôm sau cô bay thẳng về chi nhánh công ty ở ngoại tỉnh, cho tới trước 30 Tết một ngày mới quay về. Hai người gặp nhau ở công ty, nhưng họ chỉ nói chuyện công việc, ít nhất thì vẫn giữ được hòa khí trước mặt nhân viên, về đến nhà, ai vào phòng nấy, Đường Lăng Lâm chỉ trả lời ngắn gọn những câu hỏi của anh, cơ hồ không có ý muốn làm lành với anh.
30 Tết, họ không thể trốn được việc cùng về gặp bố mẹ hai bên.
Hạng Tân Dương lái xe, Đường Lăng Lâm ngồi bên ghế lái phụ với vẻ im lặng, không nói gì. Tiếng dương cầm của Richard Clayderman vẫn vang