Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341784
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1784 lượt.
lên trong xe, bản nhạc nhẹ nhàng êm ả càng khiến cho bầu không khí giữa hai người thêm căng thẳng. Đường Lăng Lâm đột nhiên đưa tay lấy chiếc CD ra, cười mỉa mai: “Giai điệu cũ mèm như vậy, nói theo cách của Lưu Thi Côn thì anh ta cũng chỉthuộc dạng nghiệp dư thôi, công trạng lớn nhất là phổ cập được đàn dương cầm tới Trung Quốc, chả nhẽ anh nghe bảy năm nay rồi mà không thấy chán sao?”.
Hạng Tân Dương bình thản đáp: “Mồi người có một sở thích riêng, anh không quan trọng trình độ của ông ấy, chỉ là quen nghe tiếng đàn của ông ấy rồi”.
“Thói quen này có liên quan tới ai đó không?”
Đương nhiên, Đường Lăng Lâm nói không sai. Hạng Tân Dương vốn chẳng phải là người thích âm nhạc, anh nghe Richard Clayderman vì Tạ Nam.
Tạ Nam đã từng rất hào hứng kể cho anh nghe những kỷ niệm học đàn thời thơ ấu: “Lúc đó Richard được xem như mốt của Trung Quốc. Thấy ông ấy trên ti vi, mẹ em rất đỗi kinh ngạc cho đó là người trời, mẹ nói đây là tiếng đàn hay nhất trong cuộc đời mẹ đã từng nghe. Từ lúc mới sinh ra em, bà đã quyết định gửi em đi học dương cầm. Khi em lên bốn, dù gió hay mưa, bà vẫn cương quyết kiên trì đạp xe bốn mươi phút đưa em đi học đàn”.
“Nghe nói trẻ em học đàn rất vất vả.” Hạng Tân Dương cầm tay cô hỏi.
“Em còn đỡ, mẹ em thì vất vả hơn nhiều. Khi thầy giáo giảng, mẹ ở bên cạnh cố gắng ghi chép, còn chăm chú vàchuyên tâm hơn em, bà có thể nói về tiết tấu, âm chuẩn, hay các ngón tay rất rõ ràng. Mồi lúc lơ đãng trong khi luyện đàn, là em bị đòn ngay. Tiền tiết kiệm của bố mẹ đều dùng để mua đàn cho em, đó là thứ quý giá nhất trong gia đình em từ xưa tới nay. Tiếc là em không phải người dành cho dương cầm, chẳng có tài năng, luyện bao nhiêu năm, cũng chỉ dừng lại ở trình độ nghiệp dư, thật có lỗi với mẹ em.”
“Chẳng lẽ những bản nhạc em thành thạo đều của Clayderman
Tạ Nam cười: “Vâng, Từ Yến lúc nào cũng cười chê em không có phong cách, nhưng em có lý do của mình, chơi những bản nhạc của ông ấy không khó lắm, lại dễ dàng lấy lòng được mẹ em”.
“Anh cũng rất dễ lấy lòng đấy, anh thích.”
“Thích em hay thích Clayderman?”
“Thích em, và thích bất cứ bài nào em đàn.”
Hạng Tân Dương im lặng, Đường Lăng Lâm tìm trong hộp CD, nhưng trong xe của anh chỉ để toàn nhạc của Richard Clayderman, không có một CD nào khác. Trong lúc mất bình tĩnh, cô ném mạnh chiếc CD trên tay vào bảng điều khiển. Vừa lúc xe dừng đèn đỏ, Hạng Tân Dương kéo phanh tay, nhặt chiếc CD lên để lại cẩn thận vào hộp, rồi với tay chuyển chế độ sang nghe đài: “Anh nghĩ rằng em cũng quen với sở thích của anh rồi”.
“Em không bao giờ quen được, Hạng Tân Dương, em chỉ cố gắng bao dung với anh thôi, tới bây giờ em không chịu nổi nữa rồi.”
Hai người không nói gì thêm trong cả quãng đường dài. về đến nhà họ Hạng, Đường Lăng Lâm đột nhiên khác hẳn, cô cười cười nói nói, hỏi thăm bệnh tình sức khỏe của bố chồng, về cuộc sống hằng ngày của bố mẹ, tình hình kinh doanh của anh chồng chị dâu, việc học hành của hai cháu, hết sức vui vẻ nói chuyện với mọi người, khi ăn cơm cũng tỏ ra rất hòa hợp. Nhìn thấy niềm vui hiện rõ trên khuôn mặt mọi người trong gia đình, anh không thể không cảm kích sự rộng lượng của vợ mình.
Sau khi ở nhà bố mẹ Hạng Tân Dương hai ngày, họ lại cùng nhau về nhà Đường Lăng Lâm, anh cố gắng thể hiện, nói chuyện thân thiết với bố mẹ, chị gái và anh rể cô, ngay cả trò chơi mạt chược vốn không phải là sở thích của mình nhưng anh vẫn cố gắng tham gia, Đường Lăng Lâm cũng ra sức thể hiện vẻ ôn hòa ấm áp với chồng, cô ngồi bên cạnh xem anh đánh bài, mang đồ ăn đêm cho anh. Mãi khuya, khi bố mẹ muốn nghỉ ngơi, họ mới cáo từ ra về.
Hạng Tân Dương tắm rửa rồi lên giường trước. Trong lúc mơ màng, Đường Lăng Lâm bước vào, đây quả thật là lần đầu tiên sau khi cãi nhau, cô không ngủ ở phòng khác. Thấy Lăng Lâm lên giường, anh kéo chăn đắp lên người cô, cô vòng tay ôm lấy eo chồng mình, không biết thầm thì điều gì, Hạng Tân Dương nói khẽ: “Không còn sớm nữa, em ngủ đi”.
Cánh tay đang ôm lấy anh đột nhiên thu lại. Anh hơi sững ra, không biết bản thân lại làm gì khiến cô giận, hỏi: “Sao vậy?”.
“Những lời em nói, anh không để ý sao?”
mệt quá, không để ý, em vừa nói gì?”
“Chúng ta… sinh em bé nhé.”
Hạng Tân Dương ngạc nhiên, tỉnh hẳn ngủ. Sau khi kết hôn, Đường Lăng Lâm đã chủ động bàn rằng, mấy năm đầu sẽ dồn cả cho công việc, tạm thời chưa tính đến chuyện sinh con, anh cũng không thấy ngạc nhiên và hoàn toàn đồng ý với suy nghĩ ấy của cô. Dù gì hai người cũng kết hôn lúc chưa có tình yêu, lần đầu tiên thân mật diễn ra sau khi anh đã đấu tranh tư tưởng với bản thân, giờ đột nhiên muốn có một đứa con, Hạng Tân Dương lại càngkhông chịu nổi.
Sau bao nhiêu năm sóng yên gió lặng, lần đầu tiên họ tranh cãi và chiến tranh lạnh với nhau, không khí vừa mới ấm lại, cô đã đòi có một đứa con, anh đương nhiên không thể không ngạc nhiên.
“Sao đột nhiên em lại nghĩ tới vấn đề này?”
“Em bằng tuổi anh, Tân Dương, năm nay đã ba mươi mốt rồi, nếu để lâu sẽ thành sản phụ cao tuổi, lúc này có một đứa con chẳng phải