Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341772
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1772 lượt.
rất bình thường sao?”
Hạng Tân Dương thừa nhận lý do cô đưa ra rất đầy đủ, song anh vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để có một đứa con, bèn nói: “Một thời gian nữa rồi tính, được không?”.
Đường Lăng Lâm xoay phắt người ngồi dậy, lạnh lùng: “Anh diễn kịch hay lắm, Hạng Tân Dương, anh diễn vai một người em tốt biết hy sinh cho anh trai, một người con quan tâm đến bố mẹ, một chàng rể hiếu thuận, lại diễn vai một vị thánh chân thành với tình xưa, vậy thì tại sao không cố gắng diễn tốt vai một người chồng tốt với em, dù chỉ một chút?”.
Hạng Tân Dương hoàn toàn không hiểu cô muốn nói gì, anh hỏi lại: “Em lại suy diễn đi đâu thế?”.
“Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có một đứa con à?” Hạng Tân Dương im lặng, đúng là anh chưa từng nghĩ đến điều đó.
“Thế còn, với Tạ Nam thì sao?” Giọng nói không hề chuyển sắc của Đường Lăng Lâm vọng trong đêm tối.
Trái tim Hạng Tân Dương bồng chốc đập nhanh và mạnh hơn. Cái tên này được nhắc tới ngay trên giường của họ, liên quan đến chuyện con cái của họ, nó khiến anh đau đớn không thể chịu đựng thêm: “Đủ rồi, nếu anh không nhầm thì chúng ta đã thống nhất là không nói tới cô ấy nữa”.
“Bảy năm qua em nói về cô ấy chưa? Em đồng ý không nói đến vì vế trước của nó, nếu anh có thể kiểm soát được tình cảm của mình, không nghĩ về cô ta nữa, em tự nhiên sẽ chẳng lắm chuyện làm gì. Nhưng mồi giờ, mỗi khắc đều ở giữa chúng ta, chúng ta có trốn tránh mãi được không?”
“Chúng ta nhất định phải cãi nhau trong dịp tết nhất thế này sao?” Hạng Tân Dương cảm thấy vô cùng mệt mỏi và bất lực.
“Bởi vì anh luôn trốn tránh em, cãi nhau với anh chẳng qua cũng chỉ là cách tìm biện pháp giao tiếp có hiệu quả với anh mà thôi.” “Điều đó không cần thiết, Lăng Lâm, anh tin làm như vậy em cũng chẳng dễ chịu gì.”
“Đúng vậy, tận mắt thấy anh phải diễn kịch trước mắt em, em quả thực thấy rất vô vị. Cũng may, Tạ Nam đã không còn ý tranh chấp, ngoan ngoãn làm một nhân viên trong công ty lớn, với một mức lương tốt, không làm gái làng chơi hay bị sa đọa vào các trò giải trí, tiêu khiển, nếu không e rằng anh còn có ý muốn giết em nữa không chừng.”
Anh cười đau khổ, không muốn tiếp tục nghe những lời căng thẳng và giận dữ của cô nữa, nói: “Có lẽ anh nên ra ngoài thì tốt hơn”.
Hạng Tân Dương trở dậy, thay quần áo, sau đó cầm áo khoác và chìa khóa xe đi thẳng ra ngoài. Anh thuê căn phòng trên tầng hai mươi sáu của một khách sạn, kéo rèm cửa sổ, lặng lẽ ngắm nhìn dòng xe cộ tấp nập qua lại như mắc cửi dưới chân. Anh biết bản thân mình cứng đầu ương bướng, nhưng từ khi kết hôn tới giờ anh cũng đã mệt mỏi trong một thời gian quá dài rồi, nếu không làm theo ý mình một chút, anh sợ mình sẽ phát điên lên mất.
Thực ra, anh không oán trách Đường Lăng Lâm khi cô nói ra những lời đó, bao nhiêu năm nay, chưa bao giờ cô trách móc, thù hận hay tỏ ý không hài lòng hoặc thắc mắcgì với anh, cô cũng chưa hề nhắc tới Tạ Nam, Hạng Tân Dương biết rằng tâm trạng dễ bị kích động của cô trong thời gian gần đây chính là kết quả của cả một quá trình mệt mỏi tích tụ lại.
Cứ thế này, Hạng Tân Dương sẽ làm tổn thương cả hai người và ảnh hưởng tới gia đình mình mất, anh cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.
Anh tắt máy, ngày hôm sau ngoài những lúc đi hồ bơi, xuống nhà ăn, anh không buồn ra khỏi cửa. Suốt mấy năm nay, anh luôn bắt mình phải làm việc chăm chỉ, không còn thích thú với các trò tiêu khiển trong những lúc rảnh rỗi, cũng chẳng đam mê thứ gì đặc biệt, giờ đột nhiên lại nhàn rỗi, không nghĩ ngợi gì, tất nhiên có chút không thích ứng được.
Năm giờ chiều, Hạng Tân Hải gõ cửa đi vào, nét mặt đanh lại: “Nếu không phải tới đây gặp khách hàng, nhìn thấy xe chú đậu bên dưới, chắc tôi phải đi báo cảnh sát mất”.
Hạng Tân Dương hỏi lại: “Em mới ở khách sạn có một hôm, đâu đến mức ghê gớm
“Ở một ngày có lý do gì mà tắt máy, cậu có biết Đường Lăng Lâm tìm cậu khắp nơi không? Cô ấy lo tới sắp phát điên lên rồi.” Hạng Tân Dương không biết nói gì: “Em chỉ muốn yên tĩnh một chút”.
Hạng Tân Hải “hèm” một tiếng rồi nói: “Nhanh chóng trả phòng về nhà đi”, sau đó gọi điện cho Đường Lăng Lâm.
Hạng Tân Dương vừa làm thủ tục trả phòng, vừa mở điện thoại, một loạt tin nhắn nhất loạt ào đến. Có những tin nhắn bạn bè làm ăn chúc mừng năm mới, có cả tin nhắn của Đường Lăng Lâm xin anh trả lời, anh hơi xấu hổ, tiện tay xóa đi, đột nhiên nhìn thấy tin nhắn của Cao Như Băng, vội vàng mở ra, tin nhắn rất đơn giản: Nhận được thì liên lạc lại, gấp!
Tim anh bỗng đập thình thịch, chỉ lo Tạ Nam xảy ra chuyện gì, vội vàng đi ra một góc gọi lại cho Cao Như Băng.
Cao Như Băng giận dữ nói: “Anh làm cái trò gì thế Hạng Tân Dương, lớn thế rồi còn chơi trò trốn tìm, có biết bà vợ yêu quý của anh gọi điện đòi Tạ Nam giao nộp anh ra không?”.
Hạng Tân Dương hết sức kinh ngạc, không ngờ Đường Lăng Lâm lại tìm đến Tạ Nam, cô vốn là người rất lý trí, nhưng nghĩ lại thì gần đây cô liên tục cáu giận, dường như có gì đó bất thường, anh đành ngượng ngùng nói câu xinlỗi: “Xin lỗi, Như Băng, Nam Nam… cô ấy không sao chứ?”.
“Hai người nhà anh ăn t