Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341777

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1777 lượt.

hịt người ta như thế mà đòi không sao à, ai đời lại đi bắt nạt người ta khốn khổ như vậy?” Giọng một người đàn ông đang nói với Cao Như Băng vọng lại qua điện thoại, “Bình tĩnh, có gì từ từ nói”, một lát sau, ngữ điệu của cô chậm hơn, “Hạng Tân Dương, anh quên lúc đầu anh nói gì với em rồi sao?”.
Hạng Tân Dương sao có thể quên được chứ.
Bảy năm trước, khi chia tay với Tạ Nam, Hạng Tân Dương đã không hề để ý đến nước mắt và sự van nài của cô, anh dứt khoát bỏ tay cô ra, bước thẳng không quay đầu lại.
Mọi người trong nhà bắt đầu rục rịch chuẩn bị cho hôn lễ, Hạng Tân Dương lại chẳng chút mảy may quan tâm, chốc chốc lại liếc nhìn điện thoại, song cứ mặc cho cái số quen thuộc kia nhấp nháy từng hồi không dứt mà không buồn bắt máy. Anh hoàn toàn không để ý đến cặp mắt ngạc nhiên của Đường Lăng Lâm.
Mấy lần anh tìm tới trường cũ, nhưng chỉ dám đi đi lại lại nơi con phố nhộn nhịp ngoài cổng trường mà thôi. Anh tự nhủ với lòng mình rằng, nỗi đau dai dẳng không bằng một nhát dao chém, cứ nhẫn tâm một lần không gặp lạinữa, đối với cô ấy chắctốt hơn.
Anh không tắt máy, cũng chẳng để chế độ rung, chiếc điện thoại cứ réo lên inh ỏi bên tai. Lúc đầu cô còn gọi liên tiếp, rồi đột nhiên ngắt quãng, có khi điện thoại của anh bỗng vang lên lúc nửa đêm. Anh biết rõ, Tạ Nam rất dễ xúc động, cô không phải là người con gái mạnh mẽ. Anh có thể hình dung được nỗi hoảng loạn kinh hoàng của cô, tưởng tượng ra cả những giọt nước mắt lăn dài trên má, mất ngủ và đau khổ giày vò cô. Mà tất cả đều là do anh, anh không thể đến bên an ủi, chỉ có thể đứng một bên nhìn cô tự đấu tranh vượt qua.
Cuối cùng, Tạ Nam không còn gọi cho anh nữa.
Trong lòng trống rỗng, anh gọi điện, hẹn gặp Cao Như Băng, người bạn thân của cô, một lúc sau, Cao Như Băng đến với vẻ mặt lãnh đạm.
“Nam Nam ổn chứ?” Im lặng hồi lâu, anh mới hỏi.
Cao Như Băng trả lời gọn lỏn: “Cũng may, cô ấy vẫn sống”.
“Nhờ em, chuyển cái này cho cô ấy.”
Cao Như Băng mở ra không khách khí: “Em phải xem trước, rồi mới quyết định có nên đưa hay không”. Lật giở các giấy tờ vay tiền và hợp đồng mua nhà giờ đã đổi tênthành một mình Tạ Nam, cô bỗng sầm nét mặt, ngẩng đầu nhìn anh phẫn nộ. Đột nhiên, cô vứt chồ giấy tờ về phía anh, nói: “Hạng Tân Dương, anh muốn hại chết Tạ Nam à, anh đưa cho cô ấy một căn nhà mới trả tiền chưa hết một năm, còn gần mười lăm năm trả nợ, một sinh viên năm thứ tư thì biết trả kiểu gì?”.
“Tài khoản tiết kiệm trả nợ ở chồ anh, anh sẽ trả tiền vào tài khoản hằng tháng, không cần cô ấy trả.”
Cao Như Băng cắn răng nhìn anh, nói: “Xin anh đừng có suy nghĩ đơn giản như vậy, có được không? Anh sắp có vợ rồi, anh nghĩ xem Nam Nam có chấp nhận lấy nhà của một người đàn ông có vợ không? Đường Lăng Lâm sẽ thế nào nếu anh giúp một người con gái khác trả tiền nhà?”.
Nói đến Đường Lăng Lâm, cả hai đều sững lại.
“Căn nhà này được mua bằng tiền của anh, nó là thứ duy nhất anh có thể cho Tạ Nam. Năm sau cô ấy tốt nghiệp rồi, dù sao cũng phải có chốn lui về ở đất này. Nhà có lẽ sẽ được giao trong thời gian gần nhất, anh đã làm xong thủ tục, khế ước, thuế và đưa cho bên dự án. Em đưa cái này cho cô ấy, rồi khuyên cô ấy đi lấy nhà, anh sẽ nghĩ cách sớm trả nốt số tiền nợ còn lại luôn một lần, không để ai làm tổn thương cô ấy đâu.”
Cao Như Băng bất đắc dĩ nhận lấy: “Em đưa cho, nếu cô ấy không cần, em cũng không biết làm thế nào khác”.
Cuối cùng, Hạng Tân Dương cũng giữ lại chút riêng tư cho mình, không thể nói ra, căn phòng này được quyết định mua khi tình cảm của hai người đang lúc sâu đậm nhất, là nhân chứng cho một giai đoạn tình yêu ngọt ngào giữa họ, dù kết quả có ra sao. Nếu như bắt buộc phải bỏ lại cô, thì việc cô có thể ở trong căn phòng anh mua cũng là một chút an ủi với anh.
Khi Đường Lăng Lâm tìm anh, nói về căn phòng, anh đột nhiên giận dữ, lạnh lùng nói: “Chuyện này em không cần quan tâm, anh nghĩ anh có quyền quyết định tài sản trước hôn nhân của mình”.
Thấy anh tỏ ra bất cần, Đường Lăng Lâm cố nhiên không để ý, nói: “Anh yên tâm, em không nhỏ mọn thế, bọn anh cùng đứng tên mua nhà là chuyện xảy ra khi hai người còn bên nhau, quả thực không liên quan tới em”. Cô cười như không có chuyện gì, rồi lấy chiếc thẻ ra, đặt trước mặt anh, “Trong thẻ có hơn ba mươi vạn, anh đi đưa cho cô ấy, trả hết phần tiền nhà còn lại, dư bao nhiêu để cho cô ấy. Một sinh viên gia cảnh bình thường, không thích hợp mang gánh nặng như vậy. Sau này, em hy vọng cô ấy là một trang giấy đã được lật qua, chúng ta không bao giờ nhắc tới cô ấy nữa”. Hạng Tân Dương bất giác nhìn chằm chằm vào người con gái tỏ ra già dặn hơn tuổi đang đứng trước mặt mình, không phải bởi ba mươi vạn, mà vì cô làm việc quá quyết đoán và lạnh lùng, anh nói: “Em mang về đi, cô ấy không cần số tiền này đâu”.
“Em không có ý dùng tiền của mình để hạ thấp cô ấy, nếu không em đã đưa thẻ khi đến tìm cô ấy rồi.”
“Em tìm cô ấy sao?” Hạng Tân Dương kinh ngạc, nhớ tới việc Tạ Nam đột nhiên không gọi điện cho mình nữa, nói tiếp: “Em đã nói gì với cô ấy?”.
Đường Lăng Lâm ô