Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341779
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1779 lượt.
n tồn trả lời: “Anh yên tâm, trước mắt, em không có ý làm khó cô ấy, chỉ khuyên cô ấy nên chấp nhận hiện thực, cô ấy cũng đã bình tĩnh lại rồi. Theo như em biết, anh vẫn đều đặn gửi tiền vào tài khoản trả nợ hằng tháng, tiền của anh anh tiêu, em không ngạc nhiên. Nhưng em nghĩ, chúng ta sắp kết hôn rồi, tiếp tục làm như vậy sẽ không hay cho cả ba người. Anh cứ trực tiếp đi trả hết số tiền nợ này đi, nếu thấy áy náy về khoản tiền đó thì sau này có tiền trả lại cho em”.
Hạng Tân Dương chỉ có thể thừa nhận, cô rất có năng lực trong xử lý công việc nhưng dường như lại thoáng hơn so với anh dự đoán. Suy nghĩ kỹ trước sau, cuối cùng anh cầm thẻ lên, đi làm thủ tục trả tiền. Thế nhưng, nhân viênngân hàng báo cho anh, có người mang hợp đồng mua nhà đến đổi tài khoản trả góp rồi. Hạng Tân Dương vô cùng ngạc nhiên, vội vàng gọi vào số di động của Tạ Nam, số điện thoại quen thuộc kia giờ cũng không cò
Anh đành phải đến tìm Cao Như Băng.
Cao Như Băng có chút mất kiên nhẫn: “Em không giúp anh được, mồi khi cô ấy làm chuyện ngốc nghếch thì không ai có thể quản được, cô ấy vốn không muốn nhận họp đồng mua nhà. Lúc nhận được thông báo giao nhà, em lại cố đưa cô ấy đi, cô ấy mới chịu nhận nhà. Khi về cô ấy ốm nặng một trận, thế mà vẫn cố đi ngân hàng thay đổi mã tài khoản. Bố mẹ cô ấy đến trường thăm, em đã nói với hai bác tình hình rồi, trước mắt hai bác sẽ giúp cô ấy trả nợ. Nếu anh muốn tốt cho cô ấy, thì từ giờ trở đi đừng xuất hiện trước mặt cô ấy nữa”.
Hạng Tân Dương đã từng tới nhà Tạ Nam, biết bố mẹ cô chỉ là nhân viên làm công ở thành phố nhỏ, họ sống trong một khu tập thể rất bé, tuy nhà cửa sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, nhưng đồ đạc lại vô cùng đơn giản, gia cảnh bình thường. Anh nghĩ, đặt gánh nặng lớn như vậy lên đôi vai họ, quả thật hổ thẹn với tình yêu thương chào đón mà họ đã dành cho mình.
Ngập ngừng giây lát, anh hỏi thêm: “Nam Nam giờ thếnào rồi?”.
“Còn có thể thế nào nữa? Chỉ đành cố gắng lên lớp nghe giảng, cố mà sống. Những lời đồn đại vô tình đại loại như ‘mười hai giờ, nàng Lọ Lem hiện hình, xe ngựa biến thành bí đỏ rồi’, cô ấy cũng đã nghe quá nhiều rồi. May là năm cuối, mọi người cũng sắp đường ai nấy đi cả rồi.”
Hạng Tân Dương hoàn toàn chết lặng, tại sao ai đó lại có thể nói ra những lời lẽ độc ác nhường ấy để công kích Tạ Nam. Cô vốn tính tình ôn hòa hiền lành, thậm chí còn có chút ngây thơ yếu mềm, không thích tranh cãi với ai điều gì. Phải chăng do anh đã theo đuổi cô một cách quá phô trương mà vô tình gợi lên sự đố kỵ của người khác. Cũng chính bởi vậy, họ vừa chia tay, những ngọt ngào âu yếm kia nghiễm nhiên trở thành trò cười trong mắt mọi người.
Cao Như Băng lạnh lùng nói: “Qua một thời gian nữa, đợi cô ấy bình tĩnh lại, em sẽ khuyên cô ấy bán căn hộ đó đi, cắt đứt hoàn toàn liên hệ với anh, vì vậy, anh hãy nghiêm túc thề với em rằng, anh và vợ anh sẽ không tới làm phiền cô ấy nữa”.
Hạng Tân Dương chỉ biết gật đầu đồng ý. Trở về nhà, anh trả lại thẻ cho Đường Lăng Lâm, nói: “Chúng ta cứ kết hôn theo thời gian đã định, anh sẽ cố gắng sống tốt vớiem, nhưng, đừng tới làm phiền cô ấy nữa, sau này chúng ta cũng sẽ không nhắc tới chuyện này nữa”.
Nhớ lại việc cũ, Hạng Tân Dương cầm chặt điện thoại trong tay mà không biết nói gì.
Cao Như Băng thở dài, than: “Hạng Tân Dương, anh và vợ anh tha cho Nam Nam đi, bao nhiêu năm nay, cô ấy sống đâu có dễ dàng gì. Đến trường thì nhận bao nhiêu lời thị phi, trong công việc thì bị áp lực bởi khoản nợ tiền nhà lớn như thế, cô ấy lại không nghe em bán quách căn hộ đó đi, mà chấp nhận cảnh sống vô cùng tiết kiệm, cô ấy ép mình tới mức anh không thể tưởng tượng ra đâu. Giờ mới có một người bạn trai biết quan tâm tới cô ấy, sao bồng dưng lại tiếp tục dính dáng đến hai người nhà anh thế?”.
Hạng Tân Dương trong lòng chua xót không thốt nên lời, im lặng hồi lâu, anh mới miễn cưỡng nói: “Anh thật sự rất xin lỗi, xin em chuyển lời tới Nam Nam, sau này sẽ không có chuyện đó nữa”.
Bỏ điện thoại xuống, anh và Hạng Tân Hải ra khỏi khách sạn, đang chuẩn bị lên xe thì Hạng Tân Hải gọi lại: “Về nhà, chú đừng trách cứ Đường Lăng Lâm. Sai đầu tiên vẫn là ở chú, nếu chú không biến mất tăm mất tích như thế, cô ấy cũng chả tìm chú khắp nơi làm gì”.
Hạng Tân Dương xua tay, nói: “Em không trách cô ấy, lỗi đều do em”.
Hạng Tân Hải thở dài, nói: “Tân Dương, thực ra mọi lỗi lầm đều ở anh, nếu không phải vì anh…”.
“Đừng nói nữa, anh, kết hôn là sự lựa chọn của em, anh không phải tự trách mình như thế. Ta về thôi.”
Hai người lên xe của mình, rồi ai về nhà nấy. Khi Hạng Tân Dương về đến nhà, Đường Lăng Lâm đang nằm thừ người trên sofa, khuôn mặt trắng bệch, tiều tụy. Vừa thấy anh, mắt cô sáng lên, nhưng vẫn cố mím môi không nói gì.
“Xin lỗi, anh không nên tắt máy, để em phải lo lắng.” Anh mở lời xin lồi trước.
Đường Lăng Lâm lấy lại bình tĩnh, nói: “Không sao, chúng ta quy ước về sau nếu ai giận dồi đối phương thì sang phòng khác ngủ, không được tự tiện bỏ đi, càng không được chơi trò mất tích nhé”.
“Anh không có ý kiến, nhưng anh