The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341766

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1766 lượt.

có yêu cầu của anh. Dù xảy ra vấn đề gì, xin đừng làm phiền Tạ Nam nữa, cô ấy chẳng liên quan gì tới việc của chúng ta.”
“Anh nói từ ‘chẳng liên quan’ một cách thẳng thắn như vậy sao? Em thật khâm phục.”
“Cô ấy chỉ bất hạnh bị anh yêu rồi lại bỏ thôi, chả nhẽ đó cũng coi là tội danh phải trả giá ư?” “Thế tội của em là gì? Là yêu anh sao?”
Hạng Tân Dương nghẹn lời, nhìn khuôn mặt Đường Lăng Lâm dưới ánh đèn, lòng anh mềm lại, khẽ thở dài, nói: “Lăng Lâm, em không cần phải làm khổ mình, anh không xứng với tình yêu của em
“Nói thẳng ra thì cô ta không xứng với sự hoài niệm nhớ nhung của anh trong suốt bao năm qua, nhưng rất hiển nhiên, chúng ta đều không khống chế được hành vi và tình cảm của mình.”
Không nói gì thêm nữa, Lăng Lâm đi vào một phòng ngủ khác.
Hai người lại tiếp tục cuộc chiến tranh lạnh, Đường Lăng Lâm chỉ chào anh một câu sau đó sang công ty ở ngoại tỉnh. Hạng Tân Dương thì vẫn làm ở công ty của bố anh. Tới ngày lễ Tình nhân hôm nay, nhìn cô thư ký cười tươi hạnh phúc nhận bó hoa hồng của bạn trai, Hạng Tân Dương trong lòng hồi hộp, đột nhiên nhớ lại lần tặng hoa vô cùng hoành tráng cho cô khi còn học đại học.
Chính đêm hôm ấy, mưa lất phất bay, lần đầu tiên Tạ Nam ở lại bên anh. Cô đã được bố mẹ dặn dò cẩn thận và quan điểm cá nhân cũng hơi phong kiến, nên hai người yêu nhau đã hai năm trời, mà chưa bao giờ dám vượt qua giới hạn, song trong khoảnh khắc đó, cô đã không cự tuyệtanh, dù sợ hãi tới mức run bắn lên. Từ đó về sau, đối với hai người, ngày lễ Tình nhân bồng trở nên thiêng liêng và vô cùng có ý nghĩa.
“Yên tĩnh thế này, còn nghe thấy cả tiếng tuyết rơi.”
“Nói linh tinh, hoa tuyết bay như thế mà có âm thanh
sao?”
“Có, anh nghe xem.”
“Anh chỉ nghe thấy tiếng trái tim em đập thôi, đừng đẩy anh mà.”
Lần đầu tiên, hai người đã ngọt ngào và ngại ngùng như thế, cảm giác cứ như trong giấc mộng vậy. Hạng Tân Dương không thể không thừa nhận, lời nói của Đường Lăng Lâm có lý, song anh không cam tâm, bởi giấc mộng đó quả thực quá ngọt ngào, càng không cam tâm hơn khi nó bị đánh thức trong lúc say đắm nhất. Anh phải đối mặt với tất cả những gì mà bản thân chưa chuẩn bị sẵn tinh thần: Một quyết định lớn, một người con gái bị ép phải vứt bỏ, một người vợ luôn mạnh mẽ, quyết đoán, tự chủ trong mọi việc, một cuộc hôn nhân anh không kịp giơ tay chống đỡ, và một núi công việc trước mắt phải cố gắng làm cho tốt.
Hạng Tân Dương gọi điện tới cửa hàng hoa, đặt một bóuất kim hương, rồi nhờ họ chuyển đến công ty cho Tạ Nam.
Những hạt mưa bụi giá lạnh rơi trong đêm tối, anh lái xe đi lòng vòng quanh thành phố không mục đích gì, các đôi tình nhân dắt tay nhau vượt qua đêm đông giá buốt bên đường. Các chàng trai che ô cho bạn gái, còn các cô gái hạnh phúc với bó hồng trên tay. Có lẽ đối với người trưởng thành, những hình ảnh này có chút tr và phô trương. Nhưng Hạng Tân Dương lại vô cùng ngưỡng mộ họ, chỉ có yêu nhau hết mình như thế, họ mới có thể cảm nhận được niềm vui đam mê nhường này. Họ dành cho nhau những nụ cười ngọt ngào, từng đôi, từng đôi một lui dần về phía sau, dường như cách xa anh cả một thời đại.
Bất giác, Hạng Tân Dương nhận ra mình đang đi trên con đường dẫn tới nhà Tạ Nam. Do dự giây lát, anh quyết định đến đó một lúc rồi về.
Anh nói số nhà của Tạ Nam với người bảo vệ, xuất trình giấy tờ rồi lái xe vào tiểu khu. Chiếc xe của cô đỗ trước vườn, phòng khách sáng đèn, tấm rèm trên chiếc cửa kính kéo ra quá nửa, có thể nhìn thấy ti vi đang bật, ánh sáng của màn hình thay đổi khiến căn phòng lúc sáng lúc tối.
Hạng Tân Dương dừng xe ở đối diện nhà cô, khôngmang theo ô bước xuống xe mà lặng lẽ đứng trước cổng mặc cho màn mưa bao trùm cơ thể. Có thể nhìn rõ phòng khách vắng lặng không có ai, những đóa uất kim hương anh tặng đặt trên bàn trà, ti vi đang để chế độ tắt tiếng.
Đột nhiên, trong phòng vọng ra tiếng đàn piano rất đỗi quen thuộc của khúc nhạc Kỷ niệm tình yêu. Anh đã nghe và thuộc tất cả những bản nhạc của Richard Clayderman từ lâu, hơn thế, khi đưa Tạ Nam về, cô đã từng đàn cho anh nghe. Bản nhạc nhẹ, tiết tấu nhanh và tiếng mưa rơi như rót vào tai anh, lòng anh dâng trào một cảm xúc khó tả, anh đã không còn là anh nữa.
Tiếng đàn kết thúc, một lúc sau, Tạ Nam đi ra phòng khách, và tới bên cửa kính. Theo bản năng, Hạng Tân Dương tránh vào trong bóng tối, nơi không có sự xâm chiếm của những ánh đèn đường, chỉ thấy cô đang ôm vai, nhìn ra ngoài vườn với ánh mắt mông lung.
Khoảng cách giữa hai người lúc này quả thật rất gần, nhìn bóng dáng nhỏ bé cô đơn của người con gái mình yêu, trong lòng Hạng Tân Dương bỗng dấy lên một nỗi buồn không sao diễn tả được. Vào ngày quan trọng thế này, bạn trai làm gì mà lại không ở cùng cô, để cô một mình với căn phòng vắng lạnh, trống trải nhìn xa xăm ra ngoài vườn, một mình chơi đàn, và một mình nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ? Tạ Nam đứng một lúc rồi về sofa ngồi, cô ôm chiếc gối vào lòng, nhìn thất thần màn hình ti vi đã tắt tiếng.
Hạng Tân Dương lên xe, châm một điếu thuốc lặng lẽ hút, ngồi đó m