Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341767
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1767 lượt.
thoại cứ nửa tiếng gọi đến một lần hỏi han tình hình của Quách Minh nữa đâu, nếu còn đi nữa, tớ sợ anh ấy sẽ đến truy sát tớ mất”.
về đến nhà Cao Như Băng, hai người bỏ hết chiến lợi phẩm lên giường. Quách Minh nhìn thấy những bộ quần áo trẻ con đó thì hai mắt sáng lên, luôn mồm khen đáng yêu, Tạ Nam rất đắc ý bởi đó là những thứ cô kiên quyết đòi mua về bằng được.
“Hai người thật là, toàn những người phóng khoáng với con mà lại vô cùng nghiêm khắc với mẹ của nó.” Cao Như Băng lắc đầu quầy quậy nhưng nụ cười trên khuôn mặt vẫn lộ rõ sự ấm áp và hạnh phúc.
Từ nhà Cao Như Băng đi ra, Tạ Nam lái xe thẳng tới siêu thị mua đồ, sau đó về nhà chuẩn bị hầm canh và nấu cơm tối.
Quả nhiên mua sắm có thể khiến người ta trút được tâm trạng không vui trong lòng. Cô cảm thấy mình đã nghĩ thông suốt rồi, cứ cố chấp mãi thật chẳng tốt cho ai. Nếu đã đón nhận Vu Mục Thành thì hãy đón nhận tất cả từ anh thôi, hơn thế những điều anh thể hiện với cô cũng đâu phảilà thói quen xấu, cùng lắm cũng chỉ dừng ở mức độ hay trêu chọc mà thôi.
Cô dừng xe lại, nhìn mấy người công nhân đang bận rộn trước khu vườn nhà mình, rồi chạy lên lầu, đem con gà mổ sẵn ra bỏ mỡ đi, thêm một chút ý dĩ, nấm, gừng tươi, sau đó cho vào nồi hầm lên.
Khi cô xuống lầu thì những người công nhân kia đã chuẩn bị hoàn tất công việc. Cả khu vườn đã đâu ra đấy, các bụi cỏ dại biến mất, thay vào đó là những cây cảnh không rõ tên đặt gần phòng khách. Phía dưới là những hàng cỏ nhân tạo, bên cạnh tường để ba giá hoa cảnh bằng sắt, bên trên là các loại chậu bonsai với các kiểu kích cỡ. Lối nhỏ rải đá giữa vườn không thay đổi, một bên vẫn để chiếc ô che nắng làm bằng thứ vải dầu kiểu cũ, dưới tán ô là một chiếc bàn tròn bằng inox và hai chiếc ghế. Cái ô quảng cáo cô thường dùng đã được thu lại xếp vào một bên cửa phòng khách.
Tạ Nam thừa nhận rằng chiếc ô trước mắt đẹp hơn nhiều, khu vườn cũng đẹp hơn nhiều so với trước. Lại nhìn theo hàng rào, cô ngây người ra, những thứ khác không để ý lắm, nhưng có một thứ cây từ nhỏ đến lớn vẫn ở dưới nhà cô, cô đâu thể nhận lầm được.
“Anh Triệu à, bên này trồng hoa kim ngân à?” Cô cốgắng giữ vẻ bình tĩnh hỏi.
“Vâng, chúng tôi hoàn toàn làm theo đơn đặt hàng.” Người đàn ông họ Triệu ấy giơ hóa đơn lên chỉ, “Chỗ này trồng cây kim ngân, bên kia trồng một cây hoa, trong đơn còn ghi rõ đã lựa cây này, bên lan can trồng cây liễu leo, sẽ leo rất nhanh thôi, bên kia là hoa hồng…”.
Tạ Nam ngắt lời: “Cho tôi xem hóa đơn”.
Trong đơn đặt hàng còn kèm thêm sơ đồ vườn nhà cô, miêu tả khá tỉ mỉ những yêu cầu của khách hàng. Ánh mắt cô dán chặt vào chữ ký phía bên dưới, đó là nét chữ cô vô cùng quen thuộc, cái tên cũng vô cùng quen thuộc: Hạng Tân Dương.
Chú thích:
(*)Thập Bát Tương Tống: Là một đoạn trong vở kinh kịch Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài, ca tụng tình yêu của họ.
Cám ơn em đã dung thứ
Em muốn trồng một cây mai ở góc kia, ở đây trồng một cây hoa kim ngân, vườn nhà em có 1 cây hoa kim ngân khi hoa nở rất thơm.”
“Anh nghe em cả, tốt nhất nên trồng thêm hoa hồng nữa, như thế sau này đến lễ Tình nhân, anh không cần phải đi mua, biết đâu lại có thể bán kiếm thêm chút tiền chứ nhỉ.”
“Anh sẽ chết chìm trong đống tiền mất, Hạng Tân Dương.”
“Chết chìm trong đống tiền có gì sung sướng đâu, anh chỉ muốn chết chìm trong trái tim em, cả đời ở yên trong đó.”
Tạ Nam lái xe đi tìm một cây rút tiền tự động, sau đó phóng thẳng đến quán cà phê Lục Môn. Hạng Tân Dương đã ngồi chờ sẵn ở đó, cô cởi áo khoác ngồi xuống, lấy tiền trong túi ra đẩy về phía anh.
“Tân Dương, đây là tiền trả cho việc quy hoạch lại khu vườn, anh cho em xin lại hóa đơn.”
Hạng Tân Dương vẻ mặt trầm xuống, nói: “Nam Nam, em cố ý gọi anh tới đây vì chuyện này sao?”.
“Anh làm em khó xử, Tân Dương.”
Từ khi bắt đầu quen anh, Tạ Nam luôn gọi cả họ và tên anh, ngay cả những khi hai người thân thiết nhất. Cách xưng hô ấy của cô có vẻ hơi cổ, nhưng anh cũng quen rồi. Giờ đột nhiên cô lại gọi anh là “Tân Dương cảm giác có gì đó khách sáo và xa cách.
“Xin lỗi em, Nam Nam, anh không có ý gì khác, anh chỉ không chịu nổi cảnh nhìn thấy khu vườn vẫn toàn cỏdại mà xuân thì tới rồi.”
Tạ Nam ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh, cô phát hiện anh đã gầy đi nhiều, vẻ mặt lộ rõ sự đau khổ, lòng cô cũng thắt lại, song đành phải nói cứng: “Tân Dương, ý tốt của anh em xin nhận. Nhưng chúng ta không thể không nói lại một lần nữa cho rõ ràng rằng anh phải nhận lại tiền. Em nghĩ là lần trước chúng ta đã nói rõ rồi, cuộc sống của chúng ta giờ là hai đường thẳng song song, không gặp nhau nữa. Anh có vợ, em cũng đã có bạn trai, em trân trọng những gì mình đang có”.
“Anh không quên được em, Nam Nam. Anh đã cố gắng đấu tranh, đã nhủ với lòng mình, anh chỉ có thể lựa chọn như thế. Sau khi lựa chọn, anh đã cố gắng lý trí, có trách nhiệm với người ta và với bản thân mình. Thực sự anh cũng đã làm như thế. Nhưng ngay từ khi bước chân về đây, tất cả sự nồ lực của anh dường như