Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341761
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.
ết hôn tốt thôi sao?
Nghĩ tới đây, Vu Mục Thành không nén được cười. Anh phát hiện, thì ra cái tật hay bối rối kia cũng có thể lây truyền được, bản thân anh luôn tự phụ thoải mái, chưa từng do dự vì tình cảm, ấy vậy mà bây giờ cố nhiên lại cảm thấy bối rối.
Tạ Nam lao vào công ty quẹt thẻ, đang định vào phòng Tài vụ thì bị A May bất chợt kéo lại, ra khỏi quầy nhìn chiếc túi cô đeo trên vai.
“Chị Tạ, cái túi Chloé này chị mua ở đâu đấy? Nhái giống như thật ấy nhỉ, nói cho em, em đi mua ngay.”
“Nhái cái gì?” Tạ Nam không hiểu hỏi lại.
“Cái túi chị đeo đây này, giống y như hàng thật ấy, sờ vào rất thích.”
Tạ Nam biết không hay rồi, cái túi đeo màu đồng này là Vu Mục Thành mua cho cô khi đi công tác ở Thượng Hải. Tối hôm đó, anh đi thẳng tới gõ cửa kính nhà cô, sau đó đưa cho cô chiếc túi, nói: “Lễ Tình nhân vui vẻ, hy vọngem thích”. Rồi anh nhìn sang bó hoa uất kim hương vẫn để ngay ngắn trên bàn. Tạ Nam đột nhiên hoảng sợ, thực ra cô thấy hoa đẹp nên không nỡ vứt đi. Nhưng, Vu Mục Thành đã không nói gì, hôm đó cô quả thật thấy mình có lỗi nên ngoan ngoãn theo anh lên nhà.
Chiếc túi da này trông đơn giản và tiện lợi, rất dễ phối họp với sơ mi, mà khi đi làm phải mặc đồng phục, cô chỉ mới nhìn đã thấy thích. Bây giờ nhìn phản ứng của A May, cô đoán có lẽ cái túi này không rẻ chút nào.
Tạ Nam ậm ừ muốn đi, nhưng A May nào muốn tha cho cô, cô nàng lôi Tạ Nam ra trước quầy, lấy ra một quyển tạp chí thời trang dầy cộp, lật nhanh tới trang đầu tiên, chỉ cho cô thấy cái túi trong hình giống hệt với cái túi của cô.
Tạ Nam trước giờ vốn không thích đồ hiệu, cô chỉ hơi có ấn tượng với LV. Cái này thì phải cảm ơn Cao Như Băng, khi cô ấy đi hưởng tuần trăng mật ở châu Âu đã mua về một cái, đưa cho Tạ Nam xem, cô đã giật mình khi nghe nói tới giá cả, rồi rất cẩn thận, nhẹ nhàng sờ lên đó.
Định thần lại, nhìn vào bức chiếc túi, nhãn hiệu với cô không quan trọng, nhưng nhìn rõ giá của nó ghi bên dưới, Tạ Nam sợ tới mức hít một hơi dài, vội vàng nói mình có việc rồi nhanh chân chạy ngay vào phòng Tài vụ, vừa đi vừa nghĩ, chắc từ mai mình không dám đeo cái túi này đi làm nữa.
Cũng chẳng trách A May coi đồ cô mua là hàng nhái, mấy năm nay cô đã tuyệt giao với thời trang. Đầu tiên là không có tiền, sau đó là coi việc xử lý giấy tờ là sở thích của mình. Cô không còn thời gian shopping, chỉ dùng một phần tiền nhỏ để tiêu xài. Cao Như Băng làm việc trong ngân hàng, cô ấy thường tư vấn cho cô cách đầu tư tiền, nên có thể coi cô là một trong những người tiếp xúc với vốn đầu tư tương đối sớm, cô cũng rất hài lòng với khoản tiền trong tay, gần đây còn tính xem có nên chuộc lại khoản thế chấp ban đầu của căn nhà hay không.
Buổi sáng thứ Bảy, Vu Mục Thành cùng với bên thiết kế làm việc về phương án thiết kế nhà xưởng ở giai đoạn hai, vừa sáng sớm anh đã đi làm rồi. Tạ Nam bị anh quần cho một trận rã rời trước khi đi. Anh đi rồi, cô cũng mơ hồ chợp mắt được một lúc, đây có thể nói là giấc ngủ lại đầu tiên sau bao nhiêu năm, khi tỉnh dậy nhìn đồng hồ thì đã là chín giờ sáng.
Cô uể oải ngồi dậy rồi đi làm vệ sinh cá nhân, vừa ra khỏi phòng ngủ, cô đột nhiên ngây ra, một người phụ nữ trung tuổi mặc đồng phục đang cầm giẻ lau làm công tác vệ sinh ở phòng khách, hai người đối mặt nhau, người đàn bà kia cười chào cô trước: “Chào cô Tạ, tôi họ Lưu, làngười làm công theo giờ cho anh Vu”.
Tạ Nam ngại ngùng, đáp: “Chào chị… À, chị cứ làm đi, tôi phải ra ngoài rồi. Cô phóng ngay về phòng ngủ, thay quần áo, gấp lại ga gối, rồi dọn dẹp đồ của mình. Không đợi cô làm xong, cánh cửa phòng ngủ khép hờ vang lên tiếng gõ cửa, chị Lưu đang đứng đó, nói: “Để tôi dọn cho, cô không phải dọn đâu, hôm nay tôi đang muốn giặt ga gối mà”.
“Cái này… Cảm ơn chị.”
“Không sao, đây là việc của tôi.” Chị Lưu tỏ ra thoải mái và thẳng thắn hơn Tạ Nam nhiều, nói rồi đi thẳng tới thay ga giường.
Tạ Nam chỉ nghĩ tới người này đã từng giặt quần áo lót cho mình, cô không dám nhìn người ấy nữa, bèn đứng thẳng lên vội vàng nói câu tạm biệt rồi đi xuống lầu.
Cô chạy một mạch về nhà, ngồi trên sofa mãi mới trấn tĩnh lại được. Đúng lúc đó, điện thoại bàn trong phòng rung chuông, cô vội vàng cầm máy nghe, là bên quản lý khu nhà gọi điện đến, họ nói có chiếc xe của công ty phủ xanh môi trường đang đứng ở cổng tiểu khu, họ có mang theo hóa đơn, nói là đã hẹn hôm nay đến làm lại khu vườn cho cô. Tạ Nam ngạc nhiên, cô nghĩ, lại là một việc đây mà, một khu vườn bé xíu thế này thì có đáng phiền cả một công ty phủ xanh môi trường đến không? Nhưng biết làm thế nào bây giờ, cô đành nói với bên quản lý tiểu khu cho họ đưa xe vào.
Một lúc sau, chiếc xe tải nhỏ dừng trước khu vườn nhà Tạ Nam, bốn người đàn ông xuống xe, thấy cô đi ra, người đi đầu hỏi: “Chào chị, chị là Tạ Nam đúng không? Chúng tôi ở bên công ty phủ xanh môi trường, tôi họ Triệu, hôm nay chúng tôi đến trồng cây và hoa cho khu vườn của chị”.
“Việc này… Cảm ơn anh Triệu.” Tạ Nam cũng chẳng muốn nói gì nhiều, “Liệu các anh làm trong khoảng thời gian bao lâu?”.
Anh Triệu