Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt
Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341765
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1765 lượt.
đã đổ cả ra sông ra bể. Anh không chịu nổi khi nhìn thấy em cô đơn trong căn phòng trống trải. Tất cả đều là lỗi của anh, anh hy vọng có thể bù đắp cho em.”
“Chúng ta nhất định cứ phải làm nhân vật chính của vở bi kịch sao, Tân Dương? Việc đã qua rồi, ai có thể bù đắp cho ai, ai cần sự bù đắp của ai?”
“Đúng vậy, anh biết anh không bù đắp nổi cho em, tuổithanh xuân của em vì anh mà bị lỡ mất, anh chỉ nói một câu: Em quên anh đi mà sống cho tốt rồi đi kết hôn với người khác. Em lại bướng bỉnh như thế, hoàn toàn không nhận sự giúp đỡ của anh, thay đổi tên tài khoản trả nợ, một mình cố gắng phấn đấu nỗ lực. Anh biết những năm qua em đã rất vất vả.”
Tạ Nam lần đầu tiên cảm thấy lòng mình tê tái, người đàn ông đang ở trước mặt nói chuyện xưa cũ ấy chính là tình yêu đầu ba năm trời của cô. Lúc đó, anh là một thanh niên sôi động tràn đầy sức sống, thời gian đã biến anh giờ đây thành một người đàn ông từng trải và trầm lặng. Nhìn kỹ thêm, cô đau xót ngạc nhiên khi nhận ra dưới ánh đèn chiếu xuống, hai bên mai của anh đã lốm đốm những sợi bạc, cô đưa tay nắm lấy tay anh trên bàn, chân thành nhìn anh.
“Tân Dương, đừng nói về cuộc sống của em một cách thê thảm như thế. Đúng, em đến giờ vẫn chưa chịu lấy chồng, nhưng không liên quan tới anh. Em cũng đã từng có bạn trai, vì bọn em không hợp nên đã chia tay. Bây giờ em lại có bạn trai mới, chúng em rất hợp nhau. Em không khổ hay mệt hơn bất cứ ai trong thành phố này đâu.”
“Em lúc nào cũng hết sức hiền lành.” Hạng Tân Dương cười đau khổ, “Anh biết từ trước tới giờ em vẫn không muốn làm khó anh”. Tạ Nam cảm thấy mệt mỏi bất lực, cô không thể tiếp tục cuộc đối thoại kiểu này nữa, bèn đẩy tiền về phía anh, nói: “Cứ coi như anh giúp em được không? cầm tiền hộ em, chúng mình từ nay về sau không liên lạc cũng không gặp mặt nữa, như thế tốt hơn cho cả hai”.
“Nam Nam, em biết không? Bảy năm qua, chưa lúc nào anh thôi nhớ về em.” Ánh mắt Hạng Tân Dương nhìn về phía xa xăm, “Anh đến một thành phố xa lạ, cố gắng thuyết phục mình phải chấp nhận hiện thực, hy vọng có thể bắt đầu lại một cuộc sống mới, nhưng anh không làm được. Đường Lăng Lâm rất tốt với anh, ấy vậy mà mỗi ngày nhìn thấy cô ấy, anh đều nghĩ, cuộc sống mình cần đâu có giống như thế này. Anh đã từng có hẹn ước với một người con gái, đã có một kế hoạch hết sức cụ thể, đã cùng mua một căn nhà có vườn, muốn trồng hoa mai, hoa kim ngân, lại muốn nuôi cả một chú chó chăn cừu đem về từ biên giới, rồi cùng nắm tay nhau dạo bước ven hồ mỗi khi rảnh rỗi, uống trà Mao Tiêm đặc sản nơi quê cô ấy, nghe tiếng đàn dương cầm của cô ấy”.
Tạ Nam nhìn anh tuyệt vọng, chỉ biết những việc đã qua thường thích tìm đến cô trong những khoảnh khắc cô đơn khiến trái tim cô khổ sở. Nhưng cô chưa từng nghĩ Hạng Tân Dương lại sâu nặng với quá khứ như vậy. “Anh cứ thế này thì không công bằng với cả bản thân và vợ anh nữa.” Cô nghĩ, thật là hoang đường, giờ đây mình lại giống như một bác sĩ tâm lý đang khuyên nhủ người khác, nhưng chỉ có trời mới biết sự cân bằng của bản thân cô yếu đuối đến nhường nào, dù sao thì cũng phải cắn răng mà nói tiếp: “Chúng ta đành phải chấp nhận sự thật không thể thay đổi được này thôi…”. Cô tắc họng, cố gắng tìm từ ngữ nào để nói tiếp, Hạng Tân Dương cười đau khổ.
“Đúng vậy, anh cũng tự an ủi mình như thế. Anh không có sự lựa chọn, gia đình anh, công ty của bố anh, anh trai anh trong khoảnh khắc ấy chỉ chờ đợi sự giúp đỡ của anh. Anh không trả được cái giá đó, nên đành phải hy sinh em. Nhưng lựa chọn rồi, anh lại không thuyết phục nổi bản thân bình thản chấp nhận hậu quả.”
“Như thế không cần thiết, Tân Dương, anh đã lãng phí bảy năm để theo đuổi quyết định của mình, song em đã thừa nhận nó từ lâu rồi, thực ra là ai cũng sẽ làm như thế thôi. Bây giờ anh quay đầu lại nói với em điều gì cũng chỉ là vô nghĩa, chỉ cần chúng ta có trách nhiệm về cuộc sống của chính mình là được rồi.”
“Đúng, chúng ta chỉ có thể như vậy mà thôi.” Hạng Tân Dương thở dài không nói, cúi đầu nhìn xuống cốc cà phê, im lặng một lúc, rồi đột nhiên hỏi: “Nam Nam, bạn trai em… anh ấy có yêu em không?”.
Tạ Nam thật sự bất ngờ, khuôn mặt chợt bàng hoàng trong giây lát, lời nói của Vu Mục Thành rất ngọt ngào, yêu cũng rất dịu dàng, nhưng chưa bao giờ anh ấy nói trực tiếp là yêu cô, mà cô cũng a từng chắc chắn về điều đó.
“Em không xác định được tình cảm này ư?”
“Không, Tân Dương, đừng đoán mò. Anh ấy rất tốt với em, em cảm thấy hạnh phúc và rất trân trọng thời khắc tươi đẹp hiện tại của mình. Đừng bao giờ hỏi lại em câu đó, em cũng sẽ không hỏi về cuộc sống của anh, nên trân trọng lẫn nhau là hơn.”
Im lặng một hồi, Hạng Tân Dương cầm lấy tiền trên bàn, nói: “Anh hiểu rồi, Nam Nam. Xin em hãy cố gắng sống tốt, đừng làm khổ mình. Anh sẽ không đến làm phiền em nữa đâu”.
Ra khỏi quán cà phê, trời đã tối hẳn, Tạ Nam lên xe trước, nhìn qua gương chiếu hậu, cô thấy Hạng Tân Dương đang đứng trên vỉa hè nhìn mình, chăm chú và bình tĩnh. Tạ Nam không dám quay đầu lại, vội vàng khởi động xe đi khỏi.
Rơi vào tâm trạng khôn