Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341735

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1735 lượt.

ên cạnh.
Ban đầu cô không để ý lắm, chỉ tới khi thấy anh gọiđiện cho một người bạn dặn dò gửi cho anh loại trà ấy đến, cô mới tò mò hỏi: “Loại trà đó có gì đặc biệt?”.
Hạng Tân Dương trả lời lạnh nhạt: “Chỉ là uống quen thôi”.
Cô tò mò tìm hiểu về loại trà Mao Tiêm trên mạng, là sản phẩm của tỉnh mình, sản lượng không nhiều cũng không ít, giá thành vừa phải, được đánh giá ở mức trung bình, nói chung là bình thường, chỉ có nơi sản xuất là khiến cô sững lại.
Theo cô được biết, Tạ Nam sinh ra ở thành phố đó, song cũng không phải là vùng núi chuyên sản xuất thứ trà ấy, chỉ là suy đoán Hạng Tân Dương mượn cớ uống trà để nhớ nhung chuyện cũ, nếu như vậy thì thật quá xa vời.
Nhưng đã mấy năm nay ngày nào Hạng Tân Dương cũng chỉ uống loại trà kia, giống như thói quen để nhạc Richard Clayderman khi lái xe. Hai điều đó nhắc cô nhớ rằng người đàn ông này vẫn lặng lẽ duy trì thói quen và sở thích của mình, không để ý đến suy đoán và liên t của cô.
Đường Lăng Lâm quay người đi vào nhà vệ sinh nhưng không tắm rửa. Cô nhìn mình trong gương, người con gái trước mặt vẫn còn trẻ, nước da căng mịn, những nếp nhăn lúc thấy lúc không lại rất hợp với khuôn mặt của cô, nó tôthêm vẻ sắc sảo, thanh tú cho khuôn mặt. Nhưng cô cũng biết, nếu như quay trở lại mười năm trước, mình cũng không bao giờ có được vẻ duyên dáng, giờ thêm nỗi oán hận triền miên, khuôn mặt càng trở nên xanh xao mệt mỏi như thế này. Một người đàn ông nhìn thấy nó đã lộ vẻ thương hại, thế mà bản thân lại tự khiến nó trở nên thảm hại hơn.
Đã bao giờ cô cần người khác thương hại mình? Lại càng không muốn đón nhận sự thương cảm từ người chồng của mình.
Bắt đầu từ bao giờ, Hạng Tân Dương nhìn cô bằng ánh mắt ấy?
Dường như tất cả đã thay đổi từ khi cô bất chấp tất cả để nói với anh rằng cô luôn yêu anh.
“Anh nghĩ anh sẽ mãi cảm kích tất cả những gì em làm cho gia đình anh, dù nó xuất phát từ mục đích gì. Nhưng anh cho rằng, nếu chỉ là kết hôn vì mục đích thương mại, chúng ta hãy cố gắng giữ trọn nhiệm vụ của mình, có thể điều đó sẽ làm chúng ta cảm thấy thoải mái hơn, song nói về tình yêu, từ trước tới giờ đều là em hy sinh và anh trả nghĩa, anh đã làm khó em rồi, Lăng Lâm.”
Giọng nói bình tĩnh của anh gần đây cứ văng vẳng bên tai cô. Cô dường như không thể tin được người đàn ôngmà mình luôn cho rằng yếu mềm kia lại có thể dùng những lời nói lãnh đạm và khách quan đến nhường ấy, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô cũng không thấy ngạc nhiên.
Kết hôn bảy năm nay, cô đã nhìn rõ những thay đổi của Hạng Tân Dương.
Ảnh mắt anh không còn long lanh như trước, cô không còn nhìn thấy nụ cười vô tư lự phớt lờ mọi thứ ấy của anh nữa. Hơn thế, anh dường như đã hoàn toàn bỏ thói quen ham chơi của mình từ khi kết hôn, trở thành người đàn ông chỉ biết đến công việc.
Anh và cô ra ngoài mở chi nhánh công ty, thời kỳ ban đầu cực kỳ vất vả, Hạng Tân Dương chăm chỉ học tập, lẳng lặng nhận phần lớn công việc về mình.
Đường Lăng Lâm chủ động đề nghị anh, khi rảnh rỗi cả hai cùng đi chơi giải trí. Từ nhỏ tới lớn cô không có thói quen gì đặc biệt ngoài học tập và công việc, có lúc cô cũng cảm thấy cuộc sống của mình vô vị, muốn Hạng Tân Dương đưa mình đi chơi, mong được thưởng thức những điều khác từ cuộc sống mang lại. Thậm chí cô còn nuôi hy vọng có một ngày mình sẽ thân mật với anh tới mức đi chơi mãi khuya mới về, trong mệt mỏi, anh c vừa thì thầm những lời ngọt ngào, vừa trở về nhà. Chỉ nghĩ tới đây thôi, cô đã không khống chế được đỏ mặt lên, tim đậprộn ràng.
Nhưng Hạng Tân Dương luôn mệt mỏi nói với cô rằng anh không có tâm trạng, dù là đi hát hò với khách hay đi xem phim theo lời đề nghị của cô, lúc nào anh cũng trong trạng thái mất tập trung. Đến cuối tuần, nếu không phải anh tới phòng tập thể dục thì lại là chúi mũi ở nhà đọc sách, lên mạng. Anh luôn tĩnh lặng, tuy không nói thẳng với cô là sự có mặt của cô bên cạnh làm phiền tới anh, nhưng cô có thể cảm nhận được, nếu để anh một mình, anh sẽ thoải mái hơn.
Dù có hơi lúng túng không hiểu sẽ phải làm thế nào, nhưng bản năng mách bảo cô nếu muốn thay đổi anh thì đó là việc cực kỳ khó, cô thậm thí còn rất cẩn thận, xin ý kiến của các chuyên gia về việc cải thiện quan hệ vợ chồng.
Nằm ngoài tưởng tượng của Đường Lăng Lâm, sự thay đổi của Hạng Tân Dương đến nhanh mà bất chợt, hoàn toàn không cho cô có cơ hội được thay đổi mọi thứ.
Nhìn anh hơi chau mày xem giấy tờ, vùi đầu vào xử lý việc ở công ty, cô thường cảm thấy đau lòng, dường như muốn nói với anh: “Để em làm”, nhưng lại cố gắng nén nó xuống, rồi khẽ tự cười bản năng làm mẹ trỗi dậy trong mình. Cô ý thức được, thực ra mình có sự cố chấp khócó lý trí và mạnh mẽ. Anh cũng hoàn toàn chấp nhận hình thức duy trì mối quan hệ giữa hai người.
Anh đã hoàn toàn không còn là người đàn ông trước kia, thế mà tại sao anh lại cứ cố giữ mãi trong tim ký ức về một cuộc tình đã qua?
Đường Lăng Lâm xoa bụng tránh cơn đau dạ dày, một khuôn mặt yêu kiều tươi trẻ vụt qua trước mắt cô, cái cằm nhọn ấy, đôi mắt to long lanh như nước ấy, nụ cười ngọt n