Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341987

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1987 lượt.

chọn bộ vest màu trắng sữa mặc rất thoải mái kết hợp với chiếc sơ mi kẻ đỏ, sau đó vội vàng đi làm.
Đến trưa rồi mà tâm trạng của Tạ Nam vẫn chưa bình tĩnh lại được, cô tranh thủ thời gian nghỉ ngơi gọi điện cho Cao Như Băng hỏi ý kiến. Cao Như Băng cười lớn. “Ái chà, tình hình phát triển cũng khá đấy chứ, đã đến bước gặp người nhà anh ấy rồi.”
“Thì chỉ cùng nhau đi ăn thôi m
“Có ai rỗi việc mà đi mời một người chẳng liên quan tới mình đi ăn cơm cùng gia đình người ta không.” Cao Như Băng vừa cắn miếng táo vừa nghĩ ngợi, rồi nói tiếp, “Cậu đừng lo lắng, cứ như bình thường thôi, cố gắng thoải mái và lịch sự là được rồi”.
“Nhưng… tớ hồi hộp.”
“Cậu à, tớ đã nói với cậu từ lâu rằng lá gan của cậu đặt không đúng vị trí mà, nhìn thấy chuột gián thì không sợ, thế mà nhìn thấy người lạ thì im thin thít. Thật là kỳ quá.”
“Thế lần đầu tiên cậu gặp người nhà Quách Minh, cậu làm thế nào?”
Cao Như Băng tỏ ra rất đắc ý: “Đương nhiên là phải ‘nhẹ nhàng lịch sự, cử chỉ hợp lý, hỏi gì nói đó, ngắn gọn rõ ràng’”.
Tạ Nam như bị đánh gục hoàn toàn, nói: “Phương châm mười sáu chữ, cậu tài thật, để tớ viết ngay lại rồi học thuộc đây”.
“Nói nghiêm túc đấy, cậu đừng có cuống lên, cứ như bình thường là chuẩn rồi.” Cao Như Băng vứt hạt táo vàothùng rác, nói tiếp, “Hơn nữa, chỉ mới là gặp chị gái và anh rể thôi mà, tin tớ đi, đến lúc gặp mẹ chồng mới cần lo lắng một chút”.
Gặp mẹ chồng? Sức tưởng tượng của Tạ Nam chưa xa đến thế, cô nói: “Tớ mặc đồng phục, xem ra không đàng hoàng lắm nhỉ”.
“Không sao, cậu tan làm xong trang điểm thêm một chút vào, đừng có dọa tớ. Nói cho cậu tin vui là gần đây tớ đã không thấy buồn nôn nữa rồi.”
“Thế tốt quá, cậu ăn nhiều hơn một chút, phải đảm bảo dinh dưỡng đấy.” Tạ Nam biết tháng trước Cao Như Băng nghén rất nặng, nôn ọe mệt mỏi, cô tiếp, “Ôi, không biết em bé đã đạp chưa nhỉ?”.
“Kiến thức thường thức của cậu thật chán, phải tầm bốn tháng trở đi nó mới biết đạp. Tớ còn chưa đến ba tháng, Quách Minh ngày nào cũng phải áp vào nghe ngóng một lúc. Tớ phát sợ anh ấy rồi đấy.”
Tạ Nam cười hi hi, cô quả thật cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều sau cuộc nói chuyện với Cao Như Băng. Trước khi cúp máy, cô còn cẩn thận dặn đi dặn lại bạn mình ít ăn cay và xem ti vi đi, phải uống nhiều nước, ăn nhiều hoa quả, uống nhiều sữa, mãi cho tới khi Cao Như Băng gắt lên: “Tớ nhớ cả rồi, thưa bà cô, tớ cũng sợ cậu luôn, tha cho tớ, tớ thật không thể nghe cậu và Quách Minh lèo nhèo mãi thế này nữa rồi”.
Gần tới giờ tan ca, Giám đốc Mạc của bộ phận Tài vụ yêu cầu họp. Gần đây nghe nói tổng công ty sẽ mở rộng trọng điểm thị trường Bắc Trung Bộ. Tổng giám đốc Hóa Trung Khu sẽ có sự sắp xếp lại, các khu nghiệp vụ sẽ điều chỉnh khá nhiều, bên bộ phận Thị trường đã bắt đầu dao động, ngay cả bên Hành chính Nhân sự cũng tỏ ra lo lắng và có một số động thái bất thường.
Bộ phận Tài vụ từ trước tới giờ luôn luôn ổn định, mọi người chỉ dám thì thầm bàn tán đoán mò chứ không bị ảnh hưởng lớn lắm về mặt tâm lý. Giám đốc Mạc là người miền Nam, ngay từ những ngày đầu thành lập công ty ông đã làm ở đây, trải qua mấy nhiệm kỳ tổng giám đốc rồi, giờ có thể coi là bậc nguyên lão. Ông vốn là người thận trọng và luôn suy nghĩ cho người khác nên dĩ nhiên sẽ không nói vấn đề này trong cuộc họp, mà chỉ tổng kết công việc trong thời gian gần đây, ngắn gọn yêu cầu mọi người chú ý kiểm điểm lại thái độ làm việc của bản thân.
Cuộc họp có thể nói là rất ngắn gọn nhưng lại đi thẳng vào vấn đề. Lái xe ra khỏi công ty, Tạ Nam bị tắc đường, dòng người trên con đường chính của thành phố di chuyển chậm chạp, cô chỉ đành chấp nhận với việc lúc đi lúc dừng, từng bước nhẫn nại bò về phía trước. Đến nhà hàngVu Mục Thành đặt trước thì dường như đã hơi muộn so với thời gian hẹn. Đây là khu vực ven bờ sông, đối diện với công viên, diện tích bên trong tương đối lớn, việc kinh doanh phát triển tốt. Theo hướng dẫn của nhân viên phục vụ, cô mới tìm được chồ đồ xe, xuống xe, khóa xe rồi vào trong nhà hàng. Cô đang định lên phòng đặt sẵn ở tầng hai thì nghe thấy tiếng gọi: “Tạ Nam”.
Cô quay đầu nhìn, thì ra là Từ Yến. Cô ta mặc chiếc áo lụa màu trắng với chiếc váy bó sát màu xanh sẫm, trên tay cầm áo vest đồng phục màu xanh. Dù không thích đối phương song cô vẫn gật đầu chào lịch sự: “Chào cậu, Từ Yến”.
Từ Yến dường như không để ý lắm đến điều đó, cười thoải mái: “Sao trùng hợp thế, lại gặp cậu ở đây. Mấy hôm trước giám đốc bộ phận Tài vụ của công ty Tổng giám đốc Vu đến chỗ tớ làm thủ tục vay tiền, là tớ tiếp ông ấy đấy”.
Mất một lúc Tạ Nam mới nghĩ ra Tổng giám đốc Vu mà Từ Yến nói với Vu Mục Thành là một, bèn cười lấy lệ: “Tớ có hẹn nên vào trước đây, nói chuyện sau nhé”.
“Tớ cũng có hẹn, vừa hay chúng ta cùng đi lên. Cậu có biết tớ hẹn ai không?” Cùng Tạ Nam đi lên cầu thang, đôi mắt Từ Yến đột nhiên sáng lên nhìn cô, từ từ nói, “Khóa trên mình đấy, Đường Lăng Lâm”. Cái tên này khiến Tạ Nam hơi ngạc nhiên, nhưng nét mặt của Từ Yến còn khiến cô chán ngán hơn. Cô không nói gì, biết Từ Yến thế nào cũng sẽ tiếp t