Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341730
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1730 lượt.
ục. Quả nhiên, Từ Yến cười nói: “Đột nhiên chị ấy hẹn gặp tớ, tớ rất ngạc nhiên. À, đúng rồi, nghe nói xí nghiệp của Tổng giám đốc Vu phát triển nhà xưởng đang xây dựng giai đoạn hai”.
“Cái này tớ không rõ lắm, bọn tớ từ trước tới giờ ít nói chuyện công việc.”
Hai người đã lên tới tầng hai, Tạ Nam đang định đi thì Từ Yến níu lại, nói: “Chị ấy chưa tới, chúng ta ngồi đây một chút đã”.
Tạ Nam vốn không đủ can đảm để từ chối người khác bao giờ, đành ngồi xuống chiếc sofa chỗ khu nghỉ ngơi. Từ Yến nhìn cô một cách thăm dò, ánh mắt dừng lại trên chiếc túi da của cô: “Cái túi này là của hãng Chloé đấy, thật đẹp”.
Tạ Nam sau khi biết giá món quà Vu Mục Thành tặng mình nhân ngày lễ Tình nhân thì rất không thoải mái, cô ít khi mang theo, hôm nay vì gặp khách cho nên mới mang nó, lẩm bẩm nói khẽ: “Cảm ơn, túi của cậu cũng rất đẹp”.
“Cái túi Gucci này của tớ mua ở Hồng Kông nhân dịp giảm giá ấy mà, tự mình phải trả tiền, cảm giác khônggiống nhau đâu.” Từ Yến ra vẻ chua chát nói.
Tạ Nam quả thật không biết nói gì, hỏi: “Từ Yến, cậu muốn nói gì với tớ”.
Từ Yến cười nói: “Chỉ là chút việc nhỏ thôi. Chồng tớ là Hạ Bân, khoảng hai tháng trước đã gặp Tổng giám đốc Vu, anh ấy rất muốn qua chồ Tổng giám đốc Vu làm, bây giờ công ty Tổng giám đốc Vu đang cần người, tớ muốn cậu giúp, cho họ có cơ hội gặp mặt nhau lần nữa”.
Giọng Từ Yến trơn tru khiến Tạ Nam nghe mà không khỏi nghi hoặc. Theo như lời cô ta nói thì muốn Tạ Nam giúp nhưng giọng điệu khách khí ấy lại ấn chứa chút hách dịch, không có vẻ gì là đang nhờ vả cả.
“Việc này, nói với Mục Thành thì không có gì cả, có điều tớ vừa nói rồi, bọn tớ ít nói chuyện về công việc lắm, không biết có giúp được cậu không.”
“Đường Lăng Lâm năm ngoái có gọi điện cho tớ”, Từ Yến lại chuyển chủ đề, “Chị ấy xin tớ số điện thoại của cậu”.
Tạ Nam nhớ ra cuộc điện thoại đã khiến mình không vui trong dịp nghỉ Tết vừa qua, cảm thấy không biết làm gì với cô ta, nói: “Nếu không có việc gì thì tớ đi trước”.
“Lúc đó, chị ấy có việc gì mà tìm cậu gấp thế?” Ảnhmắt Từ Yến chiếu thẳng vào mặt cô, hoàn toàn không quan tâm tới lời tạm biệt ban nãy.
Tạ Nam đứng dậy, nhìn Từ Yến, cười nói: “Không phải cậu sắp gặp chị ấy sao? Hỏi thẳng chị ấy đi”.
Từ Yến cười, đứng dậy theo, cô ta thấp hơn Tạ Nam một chút nhưng khóe mép thì nhếch lên khí thế có vẻ không thấp hơn chút nào: “Đúng vậy, tớ đoán chị ấy đột nhiên gọi tớ như thế chắc sẽ có nhiều thứ muốn nói với tớ. Tuy mẹ tớ làm giám đốc Tài vụ bên công ty bố chị ấy, nhưng tớ và chị ấy cũng không phải thân lắm, mỗi lần gọi điện hay gặp mặt đều nói chuyện về cậu. Cậu xem, tớ không phải có ý muốn chú ý tới đời tư của cậu, song thực tế những thông tin về cậu cứ tự động tìm đến tớ”.
“Tuy tớ cảm thấy cuộc sống của tớ chưa đến mức phải gây chú ý cho người khác nhưng người khác nghĩ thế nào thì tớ cũng chịu.”
“Đừng cho rằng tớ đang tìm cậu giúp, Tạ Nam ạ. Việc của chồng tớ, cậu có thể giúp được, tớ sẽ cảm ơn cậu, còn nếu không thì cũng không sao, trời giúp kẻ biết tự giúp mình. Dù gì thì cơ hội gặp mặt của tớ và Tổng giám đốc Vu cũng không ít.”
Từ Yến đã nói rất rõ ràng như vậy, Tạ Nam đành cười khổ, nói: “Cậu tự mình nói với anh ấy còn trực tiếp hơn”. Khóe môi Từ Yến lộ rõ nụ cười lạnh lùng, “Được, tớ nói thẳng cho cậu một việc. Tổng giám đốc Vu chắc chưa nói với cậu, cuối tuần trước bọn tớ cùng ăn cơm, đương nhiên là anh ấy chủ yếu muốn mời phó giám đốc chi nhánh ngân hàng chuyên quản lý về các khoản vay, tớ chẳng qua chỉ đi theo sếp thôi, vốn dĩ phó giám đốc của bọn tớ không cần phải tham dự buổi tiếp khách ấy, nhưng sếp rất coi trọng người khác nên đi, thậm chí lại còn muốn giới thiệu đồng nghiệp Trương Gia Nghi của tớ cho Tổng giám đốc Vu. Trương Gia Nghi mới hai sáu tuổi, học thức và dáng vẻ đều xuất chúng, vừa du học bên Mỹ về, hơn thế cô ấy còn là con gái của chủ nhiệm ủy ban Cải cách và Phát triển của thành phố này, người có mắt đều có thể đoán được dụng ý của phó giám đốc”.
Thông tin này quả thực làm Tạ Nam ngây ra chốc lát, cô cười bất lực: “Phạm vi buôn chuyện của cậu ngày càng lớn nhỉ, cậu còn gì muốn nói với tớ nữa không?”.
“Tạm thời thì chỉ có vậy thôi, số cậu cũng tốt thật, Tạ Nam. Nhưng sự khởi đầu tốt đẹp không có nghĩa là sẽ tốt mãi tới cùng, cái chân lý ấy tớ tin là cậu rõ hơn tớ.”
Ảnh mắt hai người chạm nhau, Tạ Nam đang định nói thì bên cạnh vang lên tiếng gọi: “Từ Yến”.
Hai người quay đầu lại, một người phụ nữ dáng hìnhcao ráo đang đứng ở phía ngoài cách họ chừng mấy bước, mặc chiếc sơ mi sa tanh màu xám và quần côn, chính là Đường Lăng Lâm. Ánh mắt Tạ Nam và Đường Lăng Lâm chạm nhau, đều tỏ vẻ ngạc nhiên.
Tạ Nam khẽ gật đầu chào rồi nói một tiếng: “Xin thất lễ”, sau đó quay người đi
Cánh đồng mùa xuân
Nam đi thẳng theo hành lang vào phòng Vu Mục Thành đã đặt sẵn, nhà hàng này không lớn, vậy mà cô cũng đi nhầm lối trong lúc vội vã. Tạ Nam quay đi quay lại gần một vòng mới tìm thấy phòng. Đột nhiên nhận ra