Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.
hư mật ấy. Thời gian bảy năm trôi qua, Tạ Nam giờ cũng đã hai mươi tám tuổi rồi, liệu có còn như một con thỏ bị thương nữa không?
Trong mấy ngày Tết Hạng Tân Dương đột nhiên mất tích, Đường Lăng Lâm đã mất ngủ cả đêm, phẫn nộ và lo lắng, cô gọi điện cho Từ Yến xin số của Tạ Nam, sau đó gọi cho cô ấy. Tạ Nam ứng phó rất nhanh, không khách khí, hoàn toàn khác hẳn lần đầu tiên gặp mặt. Điều này khiến cô có chút kinh ngạc, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô lại không cảm thấy khó hiểu. Đã hai mươi tám tuổi rồi, nếu vẫn nhu mỳ yếu đuối kiểu thiếu nữ mới lớn thì mới thực sự đáng cười, mới là kẻ có mưu mô thâm hiểm, Tạ Nam giờ chắc cũng không còn như trước nữa.
Không ai có thể thắng được thời gian.
Nhưng cô lại không sao đối phó được với người đànông luôn sâu nặng với quá khứ kia, nhất là người đàn ông ấy lại không muốn cố gắng yêu mình, dù chỉ là một chút.
Hạng Tân Dương khẽ gõ cửa phòng tắm đang khép hờ, nói: “Lăng Lâm, ra ăn chút cháo đi”.
Anh mua về cho cô món cháo cơm nếp nấu với táo đỏ, nghe nói nó rất tốt cho dạ dày, gói trong chiếc túi đặt trên bàn ăn, khói bốc lên nghi ngút.
Từ trước tới nay, anh luôn quan tâm tới cô như thế, ngay cả lúc gọi món mồi lần ra ngoài ăn hay dặn dò người làm công theo giờ nấu món ăn, anh đều chú ý đến các món phù hợp với cô. Bình thường anh rất để ý đến dạ dày của vợ mình, thường nhắc nhở cô trong việc ăn uống, chỉ cần hơi khó chịu, anh đã vội vàng nhắc cô uống thuốc hoặc đi khám.
Đương nhiên, cô không có được tình yêu như mình kỳ vọng, nhiều lúc không tránh được hoảng hốt rối trí, có khi lại giận dữ, nhưng đối với một người phụ nữ thông minh sắc sảo và biết kiềm chế, dường như Đường Lăng Lâm đã không cho mình có quyền làm những điều như thế. Nhìn thấy anh yên lặng, cô chỉ có thể cố gắng bình tĩnh lại, sau đó tự hỏi lòng: Như thế có đáng hay không?
Một đêm, Đường Lăng Lâm đau quằn quại rúm ró bởi viêm dạ dày cấp tính, Hạng Tân Dương tỉnh dậy, khoác áocho vợ, rồi lái xe đưa cô tới bệnh viện cấp cứu. Bác sĩ dặn sau khi tiêm phải ăn chút cháo nóng, anh im lặng lái xe đi, lòng vòng trong đêm khuya giữa thành phố bao lâu mới tìm được một cửa hàng ăn đêm để mua cháo cho cô.
Lăng Lâm ăn cháo, nhìn anh mệt mỏi dựa vào thành giường, gối đầu lên hai tay thiếp đi, đuôi mày nhăn lại theo thói quen, tim cô bồng nhói lên còn đau hơn cả cơn đau dạ dày vẫn thấy của mình.
Ở thành phố này, cả hai người đều có thể coi là người nơi khác đến, đơn thương độc mã, phải dựa dẫm vào nhau từng bước mở rộng doanh nghiệp.
Có thể anh chưa cố gắng đáp lại tình yêu của cô, nhưng anh đã cố hết sức cho cuộc hôn nhân của hai người. Lăng Lâm nghĩ, chỉ vì một điểm ấy thôi, cô cũng cảm động rồi.
Đường Lăng Lâm ngồi trước bàn ăn, đưa một thìa cháo vào miệng, rồi nhìn lại lần nữa tờ báo trên ghế Hạng Tân Dương vẫn hay xem. Cô thừa nhận, mình chưa bỏ qua được tình yêu mà ngay từ đầu cô hoàn toàn không hiểu về nó, đồng thời cũng không có ý định vứt bỏ cuộc hôn nhân này, giải thoát sự tồn tại của anh trong cuộc đời.
“Em định ngày mai bàn với bố rồi đề nghị ông điều Phó tổng Lý qua bên chi nhánh quản lý bên đó, em sẽ về làm việc ở đây.” Hạng Tân Dương ngẩng đầu lên, có vẻ hơi ngạc nhiên song anh chỉ gật đầu, nói: “Anh cũng không có để ý được việc bên ấy, một mình em vất vả quá, anh Lý đủ kinh nghiệm, em và bố cứ bàn với nhau xem”.
Biểu hiện của Hạng Tân Dương chẳng chê vào đâu được, hoàn toàn không có ý muốn cô ở ngoài cho anh được tự do. Đường Lăng Lâm khẽ thở dài, tiếp tục ăn, cháo nóng đi vào dạ dày làm cô bớt đi cảm giác khó chịu. Cô nhận ra, lúc này mình không còn bực tức như khi ở trên máy bay nữa.
Thế này thì có phải yêu cầu của mình thấp quá không? Cô chỉ đành cười đau khổ, bắt đầu suy nghĩ, thôi thì đến đâu tính đến đấy.
Cùng nhau ăn sáng, Vu Mục Thành nói với Tạ Nam: “Tối nay em rảnh không, cùng đi ăn cơm nhé!”.
“Sao hôm nay anh lại rảnh thế?” Tạ Nam thế nào cũng được, nhưng gần đây Vu Mục Thành bận rộn không ngừng, đừng nói tới việc ăn cơm với cô mà hằng ngày anh cũng thường trở về nhà sau khi cô đã ngủ say.
“Anh rể và chị gái anh đã làm xong thủ tục di dân, họ đến đây để thăm bạn bè nhân tiện có chút việc, họ muốn gặp em.”
Tạ Nam ngây người im lặng cầm cốc sữa.
“Ăn cơm thôi mà, có gì đáng sợ đâu.” Vu Mục Thành cảm thấy rất buồn cười.
“Vâng, được ạ.” Tạ Nam cũng cảm thấy phản ứng của mình vừa rồi hơi quá, cô tiếp tục uống sữa, đột nhiên nhớ ra việc gì đó, “Em phải dọn xuống nhà chứ, nếu không sẽ không tiện”.
“Cái đó thì không cần, anh chị ấy có căn biệt thự ở bên hồ đối diện, họ sẽ ở đấy luôn.”
Tạ Nam chỉ cần nghĩ tới buổi tối là tim đã hồi hộp lo lắng, cô vốn hay e ngại khi tiếp xúc với người lạ, hơn thế đây là lần đầu tiên cô gặp người nhà của Vu Mục Thành. Cô cố gắng kết thúc bữa sáng nhanh chóng, nói lời tạm biệt với anh rồi chạy xuống nhà thay quần áo. Nhưng quần áo trong tủ của cô nếu không phải là những bộ mặc đi mặc lại mãi thì lại là những bộ thể thao cô hay mặc dịp cuối tuần, chẳng có bộ nào chỉn chu cả. Thời gian không còn sớm nữa, cô đành