Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341760
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1760 lượt.
tim mình đang đập loạn, cô không biết đó là do đi vội vã hay là do đoạn đối thoại ban nãy. Cô đang định đi tìm nhà vệ sinh để chỉnh trang lại một chút thì điện thoại đổ chuông, lấy máy ra xem số, là điện thoại của Vu Mục Thành: “Sao em vẫn chưa tới, tắc đường à?”.
Tạ Nam đành phải đẩy cửa bước vào, nói: “Xin lỗi, em có việc gấp nên đến muộn, lỡ thời gian của mọi người, ngại quá”.
Vu Mục Thành đứng dậy giới thiệu chị gái Vu Mục Vân và anh rể Vượng Quân của anh. Tạ Nam đột nhiên nhận ra khi gọi điện cho Cao Như Băng đã quên mất một vấn đề quan trọng là xưng hô như thế nào? Gọi theo Vu Mục Thành là “chị” và “anh rể” ư? Cô không đủ mặt dày như vậy; gọi “ông Vượng” và “bà Vượng” sao? E rằng xa cách và buồn cười quá. Cô đành khe khẽ tiến tới, cũngmay Vu Mục Vân và Vượng Quân đều chỉ tầm hơn ba mươi, rất lịch sự và nhẹ nhàng, lại dễ tiếp xúc nên Tạ Nam cũng bình tĩnh được ít nhiều.
Vu Mục Thành gọi người phục vụ mang thức ăn tới, câu chuyện trong bữa ăn toàn về tình hình của công ty và hành trình đi Canada của anh chị Vu Mục Thành. Tạ Nam không có thói quen xen lời nên cô chỉ ngồi im lắng nghe. Đột nhiên, không biết vì sợ cô bị bỏ rơi hay do tính hiếu kỳ bột phát, Vu Mục Vân bồng quay đầu nhìn cô, cười nói: “Tạ Nam, chị gọi là Nam Nam nhé, em và A Thành quen nhau thế nào?”.
“Cái đó thì phải xem cụ ông nhà mình có cho em nghỉ không đã.” Vu Mục Thành cười lớn xen vào, rồi ôm lấy vai Tạ Nam, cô không quen với sự thân mật này trước mặt người khác, “Bây giờ cứ bận thế này, đừng nói là đưa bạn gái về ra mắt bố mẹ, em còn chả có thời gian giữ bạn gái nữa cơ”.
“Xí, nói cứ như bố ép em không bằng.” Vu Mục Vân giả vờ tức giận, cười nói, “Đợi khởi công nhà xưởng giai đoạn hai xong, em có thể thư giãn hơn một chút, sau này cũng có thể đưa Tạ Nam tới Canada nghỉ”.
Sau khi ăn cơm xong, mọi người cùng đi ra, Tạ Namthở ra một cách thoải mái, cô nghĩ, cuối cùng cũng kết thúc rồi. Họ đều rất thân thiết, nhưng tâm lý cô có vấn đề, toàn thân cứng nhắc không thể thoải mái được, thực sự không điều chỉnh nổi cảm xúc để tiếp tục ăn nói lịch sự lưu loát nữa.
Vu Mục Thành lái xe đưa anh rể và chị gái về, Tạ Nam chào tạm biệt họ, sau đó tự mình lái xe về nhà trước, chuẩn bị nói chuyện đó với Vu Mục Thành theo lời đề nghị của Từ Yến. Cô nghĩ, quá khứ đã làm mình đau những ảy năm trời, nếu nói về việc cũ mà không liên quan đến tình yêu thì vẫn lại xuất hiện bóng hình đó, còn phải cầu xin người khác im miệng hộ cho, thật đáng buồn.
Còn việc người ta giới thiệu cho Vu Mục Thành gặp mặt ai đó, nếu anh cảm thấy vẫn chưa cần thiết phải nói với cô thì cô nhủ mình càng nên không hỏi đến thì hơn.
Dạo này, Vu Mục Thành về nhà rất muộn, họ gần như không có thời gian nói chuyện, nhưng nếu như có nói thì cô cũng không chủ động hỏi về việc đó.
Giờ đây ít nhiều cô cũng đã trở thành người không bi quan trước mọi việc, mà nếu có bi quan đến cỡ nào thì cũng phải cố gắng đối mặt với nó.
Sau vài hôm, Tạ Nam đi công tác kiểm tra sổ sách theo định kỳ, tiện đường rẽ về nhà thăm bố mẹ. Mẹ cô hỏi thăm tình hình hai người có phát triển thêm gì không bằng giọng rất đỗi tự nhiên và quan tâm. Bà còn hỏi cô khi nào mới có thể xác định được mối quan hệ này: “Không phải mẹ thúc giục con nhưng con đã sắp tròn hai chín tuổi, Nam Nam, nếu tính cả tuổi mụ thì đã ba mươi rồi, không thể cứ lần lữa mãi được”.
Đối diện với mẹ, Tạ Nam cảm thấy mình không còn chút sức lực để che đậy nữa nên chỉ đành trả lời qua quýt cho xong: “Con biết rồi, con biết rồi”.
Vu Mục Thành bận túi bụi, gần như ngày nào Tạ Nam đi ngủ rồi anh mới về. Họ vẫn duy trì mối quan hệ như cũ, cơ hồ chỉ có một chút thời gian dành cho tình yêu vào lúc sáng sớm, ngay cả thời gian để nói chuyện yêu đương cũng khó, nói gì tới phát triển hơn nữa.
Lái xe trên đường cao tốc về nhà, Tạ Nam mở hé cửa kính, gió xuân ấm áp, thổi vào mặt đã không còn lạnh nữa, ấy vậy mà Tạ Nam không còn thấy được cảm giác thoải mái của việc lái xe một mình.
Đương nhiên, khi mới bắt đầu mối quan hệ, hai người đã nói với nhau lấy chuyện kết hôn làm tiền đề, Tạ Nam luôn là người bảo thủ, nên cũng chẳng có tư tưởng chỉ sống chung cho đỡ buồn.
Song dù gì thì cô đã sống cùng với Vu Mục Thành rồi, cô nghĩ lại cả quá trình từ khi gặp nhau đến giờ của hai người mà không khỏi bối rối, kinh ngạc. Cô thừa nhận, mình đã không còn cô đơn, luôn luôn trong tâm trạng hài lòng và mãn nguyện về cuộc sống trước mắt. Có điều, Tạ Nam vẫn còn ngập ngừng trước chuyện kết hôn, cũng không muốn thúc giục anh chuyện đó. Nếu như không có sự hối thúc của bố mẹ, cô cảm thấy cứ như thế này cũng chẳng làm sao.
Tạ Nam chưa bao giờ chắc chắn về Vu Mục Thành, anh luôn rất tự tin, lại còn hay trêu chọc vẻ ngại ngùng hay cố chấp của ường như tất cả đều trong tầm khống chế của anh, điều cô có thể làm chỉ là ngoan ngoãn nghe theo những gì anh sắp xếp mà thôi.
Thế mà dần dần, cô lại quen giữ thái độ bình tĩnh, không dám đặt tất cả mọi thứ của mình vào tay một người đàn ông khác.
Cô về đến nhà khi Mục Thành vẫn chưa về. Ăn đại