Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341783
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1783 lượt.
ý thức được là Vĩ Vĩ đối với hắn không hoan nghênh, ăn uống với dáng vẻ vô cùng vui mừng.
Không có cách nào, tôi chỉ có thể ngồi lên xe của anh, để anh chở đi, cùng Vĩ Vĩ cứng đầu, nhất định là thua.
Nhà ông bà ngoại cách thành phố 2 giờ chạy xe, khi đến nơi trời cũng muốn tối. Hai ông bà hiện tại ở tại một ngôi nhà ba tầng bên cạnh một bờ hồ, giữa hè nên hoa sen hồng nở rộ, đẹp đến rực rỡ. Mà trong vườn, trồng toàn hoa hồng bà ngoại thích nhất, bà nói, hoa hồng cũng bởi vì thật đẹp mà trở nên tầm thường, nhưng tầm thường cũng là một loại đẹp, hoa hồng xinh đẹp đến tầm thường, tầm thường mà nhiệt tình. Lão nhân gia không thích hoa lan, nói hoa lan tính tình lạnh lùng, nuôi dưỡng lâu ngày tính tình con người cũng muốn trở nên lạnh nhạt.
Trong nhà thuê hai người làm, thường ngày giúp bà ngoại trông nom việc nhà, thấy tôi lập tức nói - “Nữu Nữu mới tới”
Nữu Nữu là biệt danh của tôi, do ông ngoại đặt.
Trên ban công lầu hai, bà ngoại mặc một bộ sườn xám ngồi trên ghế mây, tay phải cầm một điếu thuốc lá, bà ngoại đưa cái đầu ra, nhìn tôi và Vĩ Vĩ, cười híp mắt nói – “nha đầu, con cũng biết lập tức đến à”
Bà ngoại trước kia là con gái nhà giàu, cha là giáo sư đại học, Lưu Quá Dương, học được giáo dục Tây hóa, bà ngoại từ nhỏ đã học thuật cưỡi ngựa, uống trà buổi trưa, học và tham gia trong trường kịch nói, lúc ấy cũng một người một cõi. Lão bà hơn sáu mươi rồi, vẫn như cũ một thân sườn xám, đồ trang sức phối hợp, so với tôi còn chú trọng hơn.
“Ông ngoại bị sao vậy?” – Tôi hỏi
“Chỉ là bệnh cũ, huyết áp cao, đầu choáng váng, hôm nay đỡ hơn một chút, có thể xuống giường, mới vừa ăn cơm, còn đang đọc sách, con đi xem một chút đi, Vĩ Vĩ ở lại, trò chuyện với bà” – Bà ngoại thích nhất Vĩ Vĩ, nhiều lần đều muốn tác hợp hai đứa, hỏi bà nguyên nhân, bà nói Vĩ Vĩ lớn lên giống mối tình đầu của bà, một lưu học sinh người Anh.
Vĩ Vĩ trước mặt bà ngoại rất cung kính, tôi rất yên tâm, muốn đi gặp ông ngoại.
Gõ cửa ba cái, ông ngoại cho phép, mới đi vào. Ông ngoại nhìn thấy tôi, thật vui vẻ, cũng không cười, ông cụ chưa bao giờ cười qua, rất nghiêm túc, mà tôi biết, chỉ cần không cau mày, nghĩa là vui vẻ.
“Đã về à” – ông ngoại không nói chuyện gì nhiều với tôi, tự nhiên giống như tôi thường ngày đều trở về, còn ôm bản kinh dịch ra nghiên cứu.
“Ông ngoại, coi cho con một quẻ đi” – tôi cầm một cái ghế đẩu nhỏ ngồi kế bên chân ông.
“Mệnh không thể tùy tiện xem” – ông ngoại đầy đẩy mắt kính – “Mệnh của mình, chính mình phải tự kiểm soát”
Ông ngoại nói chuyện luôn là lời ít mà ý nhiều, cũng chưa thấy ông phẫn nộ, từ trước tới giờ, duy nhất có một lần phẫn nộ là lúc biết được mẹ tôi đẩy tôi từ trên cầu thang té xuống, cho dù là khi đó, ông cũng không mắng, chỉ nói với mẹ một câu – “Nữu Nữu về sau sẽ ở cùng chúng tôi. Năm năm sau, cũng không còn nói với mẹ một câu”
Tôi hiểu rõ, ông bà đối với tôi tốt nhất, cho nên cũng không dám làm gì để bọn họ đau lòng. Muốn tôi làm gì, tôi đều làm như vậy.
“Kết hôn xong, đã quen chưa?” – ông ngoại nhìn kinh dịch một hồi lâu, lại mở miệng hỏi.
“Vô cùng tốt” – tôi đáp lại những lời này
“Con gái, con phải nhớ kỹ, có một số việc, là thiên mệnh, con người không thể thay đổi, mình có thể làm bao nhiêu, chính là làm bao nhiêu, nên buông tay thì phải buông tay, chớ để mình khổ” – ông ngoại là một trong số ít người biết rõ tình cảm của tôi đối với Đường Tống.
Trước khi kết hôn, bà ngoại đến tìm tôi, chuyện tình Phạm Vận và Đường Tống, bọn họ cũng biết một ít, bà ngoại khuyên tôi suy tính một chút. Lúc ấy, tôi nói với bà ngoại rằng – “kết hôn với Đường Tống, có thể con sẽ hối hận một chút, nhưng nếu không kết hôn cùng anh ấy, con sẽ hối hận cả đời”
Lúc ấy, bà ngoại chỉ lắc đầu, nói tính khí của tôi cùng mẹ giống nhau một dạng - bướng bỉnh.
“Yên tâm đi, ông ngoại” – tôi nói – “Con nghe lời ông, con có thể đi bao xa, sẽ đi bao xa, nếu phía trước là vách đá, không có đường đi, con chắc chắc sẽ không nhảy xuống, tuyệt đối sẽ quay đầu lại”
“Vậy thì tốt” – ông ngoại lật một trang sách, nói – “đi ăn cơm đi, nghỉ ngơi thật tốt chút”
Tôi biết ông ngoại không thích người khác quấy rầy lúc đọc sách, liền ý vị rút lui. Đến phòng ăn, phát hiện trên bàn đã bày mấy món ăn, ngửi thật thơm. Mà Vĩ Vĩ và bà ngoại đã sớm ngồi vào bàn rồi.
“Con gái, mau tới” – bà ngoại hướng tôi ngoắc ngoắc tay - “Vĩ Vĩ chờ con cùng nhau ăn cơm” – nói xong còn hướng tôi nháy mắt mấy cái, mà Vĩ Vĩ con ngươi màu xanh cũng nhìn về phía tôi, rất sâu.
Hai người này cộng lại, tôi có chút không đỡ được, giả bộ bạn bè thân thiết, vỗ vỗ bả vai Vĩ Vĩ, nói – “hai chúng ta đâu còn xa lạ, về sau không cần chờ, ăn trước đi”
Con ngươi màu xanh của Vĩ Vĩ tiếp tục sâu – “Anh muốn chờ, sẽ nhất định chờ”
Đứa nhỏ này nói đến cái gì chứ, nói lên một ý nghĩa khác rồi. Tôi không muốn nói tiếp, chỉ có thể ngồi xuống, vùi đầu ăn.
Món ăn đều vô cùng bình thường, ớt xanh thịt băm, rau xanh xào, khổ qua xào trứng, canh cà chua trứng gà, lâu lâu ăn lại hương vị thật ngọt ngào.
“Thịt ở đ