Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341794
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1794 lượt.
một cái, thôi, thú tính người quá ác, dứt khoát coi như bị con vịt nhỏ trong khách sạn phục vụ một phen, còn được miễn phí.
Lúc tôi đang tiến hành hoạt động an ủi cuộc sống lịch sử mạnh mẽ của mình, Hòa Nhất lại tiếp tục nằm trên người tôi, nhưng kỳ quái là, tôi phát giác hắn cũng không tiến hành bất kỳ tổn thương nào với tôi -------- Hòa Nhất một tay giữ tôi, mà một tay kia thì cùng với tiểu đệ đệ của mình có tiết tấu, có quy luật, vận động từ chậm dần đến nhanh chóng.
Tôi có chút sửng sốt, tạm thời quên phản kháng.
Ở trên người tôi, Hòa Nhất từ từ tăng nhanh động tác, hơi thở dần dần nóng rực, tiếng thở dốc rõ ràng có thể thấy được, trên mặt đẹp đẽ xuất hiện một loại thần sắc vui vẻ pha lẫn thống khổ.
Vì tránh để cho mình bị cái gì gì…Tôi bây giờ chỉ có thể cùng Hòa Nhất đứng trên một trận tuyến, lòng tràn đầy mong đợi hàng vạn con cháu của hắn vội vàng lao ra.
Rốt cuộc, tại lúc vận động kịch liệt, thân thể hắn cứng ngắc, theo trên bụng tôi có thêm một cỗ lạnh ẩm ướt, anh ta xụi lơ, té xuống trước ngực tôi, nặng nề thở.
Tôi vẫn không dám nhúc nhích, bởi vì sợ đứa nhỏ này Thiên Phú Dị Bẩm, Kim Thương Bất Khuất, sợ hắn chỉ là mới vận động nóng người, kế tiếp lấy tôi khai đao, hành động thật.
May mắn Hòa Nhất là người đàn ông bình thường nghiêm túc, lúc trạng thái không còn kích thích, tiểu Hòa Nhất từ từ mềm nhũn xuống. (NLH: haiz haiz….thật là…haiz haiz)
Tôi chỉ có thể là cám ơn trời đất.
Đọi Hòa Nhất làm xong vận động ý nghĩa piston không chính thức, quả thật tôi còn mệt hơn anh ta. Anh ta mệt thân thể còn tôi mệt mỏi tinh thần, từ sợ đến sợ.
Sau khi nghỉ ngơi xong, anh ta lật từ trên người tôi xuống, điều chỉnh lại hô hấp, bỗng nhiên nói: “Đại Khinh, hãy nhìn xem tôi yêu em nhiều như vậy, vì em mà tôi bắn máy bay.”
Tôi bị sặc, ý của câu nói kia là: Làm đàn ông giống như kim cương vậy, đứng trên đỉnh cao nhất, nhưng vì người con gái mình yêu mà bắn máy bay.
Cái tên Hòa Nhất này, làm một con người toàn diện không muốn, lại đi làm tinh tinh.
Anh ta tiếp tục ôm lấy tôi,nhắm mắt lại, nói: “Ngủ đi, đêm nay tôi bỏ qua cho em.”
Hòa Nhất tiếp tục cười: “Đại Khinh à, có tức giận thì bộc phát ra, đừng cố nén lại, nhìn em đi, nghẹn đến đỏ mặt lên rồi.”
Tôi âm thầm nghiến răng: “làm sao mà không tức giận, lão tử khó mà có được nét thanh xuân, là nét thanh xuân đó!” Căn bản Hòa Nhất không biết ý nghĩ này.
“Tôi cũng không có nói dáng người của em xấu xí, tôi chỉ nói là kiểu người như em không đủ làm cho người ta kinh diễm.” Hòa Nhất sợ làm tổn thương tôi chưa đủ nên bắn một phát sung: “Em cũng biết đó, cái vòng lẫn quẫn này của chúng ta có rất nhiều mỹ nữ muốn nhào vô vớt lấy đó.”
“Tôi rất vui vì mình thu hút anh không phải nhờ gương mặt để thoáng qua rồi biến mất hoặc là bộ ngực cup D mềm mại ngon miệng nhưng dễ rũ xuống, mà là vì nội tâm và tư tưởng nên được lâu dài.” Tôi nói.
“Thất ra nội tâm của em cũng không có lương thiện gì mấy đâu, tư tưởng cũng không có chiều sâu.” Hòa Nhất nói.
Xem ra, ở trước mặt đứa con nít này, tôi không có ưu điểm gì rồi. “Vậy rốt cuộc anh coi trọng tôi ở điểm nào? Tôi hỏi.
“Có thể là do em đối với Đường Tống tình sâu nghĩa nặng, cảm thấy hiếm có người phụ nữ nào ngốc nghếch như em.” Hòa Nhất nói.
“Vậy anh có từng nghĩ qua, nếu như tôi vì anh mà bỏ rơi Đường Tống , loại thâm tình này không tồn tại nữa, lực hấp dẫn của tôi đối với anh biến mất, đây là một mâu thuẫn.” Tôi chỉ ra vấn đề.
“Đúng vậy, đây là mâu thuẫn.” Hòa Nhất nhìn tôi, gương mặt mang một chút vẻ lỗ mảng pha lẫn bất đắc dĩ.
Nói lý lẽ với anh ta không thông, rõ ràng là không nên nói, tôi tiếp tục đọc sách.
“Đúng rồi, em có muốn biết chuyện tình lúc trước của Đường Tống và Phạm Vận hay không.” Hòa Nhất đột nhiên hỏi.
Tôi bắt đầu cảnh giác trở lại, quả nhiên tiểu tà khí này không phải là một cái danh xưng kêu đại, thằng nhóc lại muốn tổn thương trái tim tôi.
Không muốn cho anh ta có cơ hội nói, tôi lập tức nói: “không muốn.”
Nhưng làm sao có thể ngăn chặn được cái miệng của anh ta chứ? Căn bản Hòa Nhất không quan tâm tới lời nói của tôi, anh ta bắt đầu lầm bầm lầu bầu.
“Hai người họ nhờ một cái bóp tiền mà quen nhau, trong nhật ký của em cũng viết như vậy, lúc đầu Đường Tống cũng không có quan tâm tới Phạm Vận, nhưng vì cô ấy trả lại bóp tiền cho cậu ấy nên hai người mới có cuộc gặp gỡ đầu tiên ấn tượng. Việc này chính miệng Đường Tống nói cho tôi biết, Đại Khinh có thấy rất tức giận không? Nếu như lúc đó, em lấy hết dũng khí, nói không chừng mối tình đầu của Đường Tống chính là em.”
“Đàn ông đều cần phải trải qua nhiều yêu đương, ai lại đi yêu một xử nam đây?” Tôi mạnh miệng nói, song cười lớn.
Hòa Nhất không để ý đến tôi, tiếp tục câu chuyện: “Thời điểm đó, tôi và Dương Dương thường đến trường của tụi em tìm Đường Tống chơi, bỗng nhiên có một ngày, cậu ấy dẫn Phạm Vận lại giới thiệu với chúng tôi, nói rằng đây là bạn gái của cậu ấy. Nói thật, Phạm Vận là kiểu người có vẻ