XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Anh Là Ai

Ông Xã Anh Là Ai

Tác giả: Vi Lộ Thần Hi

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341537

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1537 lượt.

ng chịu buông. “Em đừng gọi anh là sư huynh nữa, Thiên Thụ! Từ khi ở trường em cũng chưa bao giờ gọi anh như thế, bây giờ tại sao lại gọi như vậy? Tại sao lại vạch ra khoảng cách với anh xa đến thế, tại sao lại rời bỏ anh? Thiên Thụ… về bên anh nhé… Thiên Thụ, anh cần em…”
“Đàm Thiên Ân!”
Thiên Thụ không nghe được nữa, cô rụt phắt tay lại, lùi lại một bước.
“Đừng nói nữa, đừng nói nữa! Chẳng lẽ anh không biết, chúng ta đã không còn là chúng ta của quá khứ rồi hay sao? Em không còn là Hạ Thiên Thụ mãi mãi chỉ biết ngốc nghếch đứng sau lưng anh chờ đợi, nhìn anh và vô vàn những cô gái khác chơi trò tình ái, mà vẫn còn cười nói sẽ đợi anh quay về nữa! Những ngày tháng ấy đã một đi không trở lại rồi! Anh đã cưới người khác, em cũng lấy chồng, chúng ta đều trưởng thành, không còn là những đứa trẻ bướng bỉnh trong tình yêu nữa! Nếu anh đã chọn người khác thì hãy đối xử tốt với cô ấy, sống thật tốt, đừng nói những lời như muốn em quay về bên anh nữa!”
Thiên Thụ có phần kích động, giọng run run.
Lẽ nào đã qua một lần rồi, mà anh vẫn chưa hiểu? Anh còn muốn như trước kia… dằn vặt cô sao?
“Thiên Ân… Có những tình cảm… sẽ không bao giờ ngừng lại mãi ở đó…”, Thiên Thụ chầm chậm thốt ra.
Đàm Thiên Ân nhìn cô.
Từ từ, có một giọt nước từ tròng mắt hoe đỏ của anh ta, lặng lẽ rơi xuống.
Thiên Thụ nhìn anh ta đau lòng như thế, cũng cảm thấy lồng ngực mình như thắt lại, xoắn vặn.
Nhưng cô đứng đó, cắn chặt lấy môi, ép bản thân không được tiến lại gần anh ta.
Tiến về phía anh ta một bước, chính là làm tổn thương người khác một bước lớn; buồn bã vì anh ta một chút, có lẽ sẽ làm một người khác buồn hơn nhiều nhiều…
Đàm Thiên Ân ngã ngồi xuống băng ghế ven đường, nước mắt từng giọt lăn xuống. Anh ta ôm mặt, nước mắt từ kẽ ngón tay không ngừng trào ra.
“Anh biết… Tiểu Thụ… Anh biết em không còn quay về nữa… Anh chỉ có thể buồn, chỉ có thể hận bản thân… Tại sao… Tại sao lúc đó không trân trọng em… Thiên Thụ… Con người đều thế chăng, cho rằng có thể nắm mọi thứ trong lòng bàn tay, nhưng khi quay nhìn lại… phát hiện ra bản thân… chẳng qua chỉ là một kẻ ngốc…”, Đàm Thiên Ân ôm mặt, “Đó chính là sự trừng phát đối với anh chăng? Ngay cả đứa con cô ta sinh ra, cũng mang tên của kẻ khác…”
Thiên Thụ nghe đến câu cuối, sững người.
Đứa con cô ta sinh ra? Mang tên người khác?
Lẽ nào… vợ của Đàm Thiên Ân… có con với người đàn ông khác?!
“Thiên Ân, chẳng lẽ…”, Thiên Thụ bàng hoàng bịt miệng.
Đàm Thiên Ân chỉ buồn bã gục xuống đầu gối.
Thiên Thụ ngồi cạnh anh ta.
Đến giờ phút này, cô mới biết vì sao Đàm Thiên Ân lại tiều tụy đến thế. Không có một người đàn ông nào chịu đả kích lớn như vậy rồi vẫn có thể ngụy trang được nữa. Bị chỉ trích trong công ty, bị vợ phản bội, áp lực ở Vân Thượng, ánh mắt của người đời, Đàm Thiên Ân đã sống dưới tầng tầng áp lực ấy, đau khổ một mình trôi dạt, lang thang trong thế giới cô đơn.
Câu chuyện đó, anh ta không thể kể với ai, nỗi đau đó, chỉ có thể do một mình anh ta gánh chịu. Anh ta từng cho rằng lựa chọn của mình là chính xác nhất, tìm một người vợ vô cùng xinh đẹp, tạo nên một gia đình vô cùng hạnh phúc. Nhưng hóa ra mọi thứ chẳng qua chỉ là ảo ảnh, không, là trò lừa gạt chết tiệt! Lừa gạt gia tài của anh ta, lừa gạt trái tim của anh ta, mà lại còn đá anh ta một cú thật mạnh.
Đàm Thiên Ân chưa từng thảm bại như vậy, đến nỗi khi bất ngờ thấy cô gái trước đây luôn ngốc nghếch yêu thầm mình, đã không kìm được bộc lộ hết nỗi lòng.
Anh ta hy vọng cô có thể quay về, mong cô vẫn đợi anh ta trở lại như trước kia… Cho dù anh ta có làm loạn ở đâu chăng nữa, cho dù anh ta chơi bời nhiều thế nào chăng nữa, cô mãi mãi cũng sẽ đứng đó, giống một bến bờ ấm áp, chờ anh ta quay về…
Nhưng lần này, không thể! Cô đã đi xa, cô đã đến cạnh người khác… không còn đứng đó chờ anh ta, cũng không còn đứng đó… mải miết dõi theo anh ta…
Bi ai, như thủy triếu dâng ngập trong lòng.
Thiên Thụ ngồi cạnh Đàm Thiên Ân, nhìn anh ta vùi mặt vào đầu gối, vai run run, nỗi thương tâm và đau khổ đó, trước mặt cô bây giờ không còn che giấu mà tràn ra như nước vỡ bờ…
Tròng mắt Thiên Thụ cũng hoe đỏ.
“Thiên Ân…”
Cô chư bao giờ thấy anh ta đau lòng như vậy, chưa bao giờ thấy anh ta khóc như trẻ con như vậy. Trước mặt cô, lúc nào anh ta cũng ở phía trên cao kia, mãi mãi phong độ ngời ngời. Nhưng lần này… lần này anh lại buồn đến thế… lại như một đứa trẻ đánh mất tất cả…
Tay cô không kìm được định đặt lên vai anh ta.
Đàm Thiên Ân bỗng ngẩng lên, ôm lấy vai cô, khóc to.
Thiên Thụ chua xót, như có thứ gì đó cũng dậy sóng theo tiếng khóc của anh ta.
Cảm thấy nước mắt anh ta từng giọt rơi xuống gáy cô, lành lạnh, ẩm ướt… giống như trước kia mỗi lần anh ta rời xa cô, cô đều gục vào lòng Tiểu Vi khóc… Cô biết cảm giác kìm nén đó, cô biết nỗi đau khó che giấu đó… Cô không còn giãy giụa, để mặc đứa trẻ ương bướng này được thỏa sức khóc…
Ven đường, gió lạnh tiêu điều gào thét.
Hoàng hôn.
Nhà họ Viên lại thơm nức mùi thức ăn ngon.
Cô bé con ngồi trên xe nô