Tác giả: Vi Lộ Thần Hi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341541
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1541 lượt.
guyên nhân kia mà bị niêm phong rất lâu, mà nay,nó lại lần nữa nhảy ra trước mặt cô? Lại lần nữa… quay về điểm xuất phát, đặt dấu chấm hết cho tất cả, là một kết thúc bi thương.
Cô thậm chí nhìn thấy tên anh ký trên đó, rồng bay phượng múa, mạnh mẽ phóng khoáng. Cô từng hoang tưởng nếu cùng ký tên cạnh anh thì sẽ có cảm giác thế nào, nhưng lại không phải cùng ký tên trên tờ đơn ly hôn này.
“Rốt cuộc là tại sao? Thiên Thụ? Tại sao?”, bà Hạ vẫn tức giận chất vấn cô.
Thiên Thụ lại thấy tai ù ù, đầu đau như muốn vỡ ra.
“Xin lỗi, mẹ.”
Không nghe tiếp được nữa, Thiên Thụ đẩy mẹ ra, chạy về phòng.
Cô ngủ liền ba ngày ba đêm.
Không có công việc, không có điện thoại, không liên lạc với bất kỳ ai.
Cả thế giới dường như cách ly hoàn toàn với cô, cô nằm trên giường, chỉ có nước mắt không xua đi nổi, và nỗi đau tràn ngập trong không khí.
Đã đến nước này rồi. Tự cô dù thế nào cũng không ngờ tới.
Nhưng hình như cũng là kết cục tất nhiên chăng? Cô xuyên không tới, mơ mộng là Cô bé Lọ Lem trong truyện cổ tích, chỉ cần mở mắt ra thì có được tất cả?
Đây, chẳng qua là nỗi đau khi từ truyện cổ tích rơi xuống hiện thực thôi.
Thiên Thụ thấy đầu đau như vỡ, môi miệng khô ran gần như nứt nẻ. Cô nhẹ nhàng mở cửa phòng, đi chân trần ra phòng khách.
Mẹ và con gái, dì Trương đều đã ngủ, đêm nay yên tĩnh trầm mặc đến đau lòng.
Trong hoa viên không có bóng anh, như thể cũng mất đi mọi trọng tâm.
Tất cả chỉ là bóng tối, tịch mịch.
Nhưng không biết là ai đã vặn một ngọn đèn trên bàn trong thư phòng anh. Ánh sáng trắng lọt ra từ khe cửa, khiến cô gần như nhìn thấy anh ngồi đó.
Thiên Thụ chậm rãi bước tới, đẩy cửa ra.
Trong phòng không có ai.
Chỉ có đơn ly hôn lặng lẽ nằm dưới ngọn đèn bàn.
Ánh đèn chói mắt chiếu lên chữ ký của anh, cô như tưởng tượng ra vẻ mặt anh khi cầm bút ký, dùng sức nắm cây bút ấy. Nỗi đau và phẫn nộ khiến đầu bút xuyên qua giấy, tên anh, đau thương và bay bổng.
Có lẽ, nên kết thúc thế chăng?
Anh và cô… có lẽ chưa từng bắt đầu, chưa từng giao nhau, thời gian không gian xoay chuyển, thứ mang đến chỉ là giấc mộng bị hủy diệt…
Thiên Thụ ngồi xuống bàn.
Lặng lẽ nhìn tờ đơn ly hôn.
Chữ ký của anh giống như đôi mắt lạnh lẽo và tàn khốc của anh.
Thật kém cỏi, mắt cô bỗng nhòa đi, cô cúi người, định tìm một cây bút trên bàn. Nếu anh đã quyết định kết thúc, thế thì…
Cạch!
Một xấp tài liệu bày trên bàn bỗng bị Thiên Thụ xô đẩy, rơi đầy xuống bàn.
Thiên Thụ vội cúi xuống nhặt.
Trong tập tài liệu viết đầy tên công ty Vân Thượng, bỗng xuất hiện tờ bìa tạp chí màu hồng. Nó khiến Thiên Thụ tò mò. Cô nhặt cuốn tạp chí đó lên, bất ngờ phát hiện, đó là cuốn tạp chí rất lâu trước kia, hoặc có thể nói là cô đã từng viết trước khi xuyên không.
“Phụ nữ online” số mộng ảo màu hồng.
Chuyên đề “Xe tốc hành lãng mạn”, “Gửi tặng người tình tương lai của em” – tác giả, Hạ Thiên Thụ.
Gửi tặng người tình tương lai của em,
Chào anh, khi anh đọc được lá thư này, không biết sẽ nở nụ cười như thế nào nhỉ?
Có lẽ là ngọt ngào, có lẽ là buồn thương, hoặc thôi thì là trong veo rung động lòng người? Không biết em lúc đó, có phải cũng e thẹn giấu mình lại như bây giờ, chỉ sợ trái tim mình sẽ bị anh trộm mất?
Anh yêu, cho dù anh của tương lai có vẻ ngoài thế nào, cho dù em của tương lai ra sao, xin hãy tin một câu:
Em yêu anh. Bằng trái tim em, bằng sinh mệnh em, mãi mãi yêu anh.
Có lẽ em lúc đó vẫn ngốc nghếch giống bây giờ, không nấu nổi một bữa sáng dinh dưỡng, không mặc nổi một bộ đồ tôn đường cong, thậm chí không chăm nổi con của chúng ta, không giúp nổi sự nghiệp của anh, nhưng xin anh hãy tin, trong tim em, em luôn luôn yêu anh, sùng bái anh, thương anh.
Anh là người em chờ đợi suốt đời.
Anh là người em mãi mãi lưu luyến trong sâu thẳm trái tim.
Tuy đã từng vô số lần vẽ nên cảnh gặp anh trong lòng, nhưng dần dần cảm thấy những thứ đó đều không quan trọng, điều quan trọng là tình yêu của chúng ta đã có với nhau, liệu có đang được nuôi lớn cẩn thận, vun đắp lâu dài hay không?
Anh yêu, có lẽ chúng ta trong tương lai đang cãi nhau, đang chiến tranh lạnh, đang quên mất lúc ban đầu đầy ấm áp, thế thì, chúng ta liệu có nên lật mở lá thư này, nhớ lại những tháng ngày chúng ta chưa từng có nhau? Chúng ta bây giờ, chia cách hai nơi, lạnh lẽo cô đơn, nhưng trong tim chúng ta, mãi mãi có một niềm hy vọng về tương lai, một sự mong chờ về nhau.
Nếu chúng ta gặp gỡ, em nhất định sẽ yêu anh bằng hai mươi phần tình yêu; nếu chúng ta gặp gỡ, em nhất định sẽ khiến anh trở thành người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian.
Nếu em làm sai, xin anh hãy tha thứ.
Nếu em vẫn ngốc nghếch khờ khạo, xin anh hãy yêu thương.
Nếu em lạnh lùng cãi nhau với anh, vậy xin anh hãy xem lại câu này lần nữa: “
Anh yêu, em yêu anh.
Bằng trái tim em, bằng sinh mệnh của em, mãi mãi yêu anh.
Nước mắt Thiên Thụ tuôn rơi.
Cô không ngờ cô còn có thể nhìn thấy cuốn tạp chí cũ kỹ trên bàn Viên Dã, càng không ngờ anh lại cẩn thận giữ lại, cũng có thể nhìn th