Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Anh Là Ai

Ông Xã Anh Là Ai

Tác giả: Vi Lộ Thần Hi

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341529

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1529 lượt.

ờ… Còn hơn là ở bên cạnh anh ấy…”
Nhắc đến anh, nước mắt lại tuôn rơi.
“Chị mãi mãi cũng không biết anh ấy nghĩ gì, anh ấy xem chị thế nào, sao anh ấy lại có thể làm chuyện đó với chị… Chị cứ ngỡ cho dù trước kia tình cảm của chị và anh ấy không tốt, nhưng chí ít bọn chị cũng là vợ chồng, giữa bọn chị còn có sự tinh tưởng cơ bản nhất. Nhưng.. Nhưng Tiểu Mạc em có biết không, anh ấy lại… lại cử người theo dõi chị! Cảm giác đó… Cảm giác đó quá tệ, cảm giác đó khiến chị như một quyển sách bị mở ra, không bao giờ giấu nổi bí mật trước anh ấy! Chị ghét cảm giác đó, chị ghét bị theo dõi, chị ghét anh ấy không tin chị như vậy, chị ghét… chị ghét anh ấy! Chị ghét Viên Dã!”
Thiên Thụ gần như ôm mặt khóc to.
Tiểu Mạc nhìn cô.
Đột nhiên cậu bỗng viết tên Viên Dã lên sổ, sau đó xé tờ giấy đó ra rồi ngay trước đôi mắt sưng húp của cô, cậu từ từ, chậm rãi, xé tờ giấy thành từng mảnh vụn.
Mảnh vụn màu trắng như cánh bướm bay lả tả xuống trước mặt cô, Thiên Thụ nhìn không chớp mắt tên anh dần dần vỡ vụn, bay đi… Nỗi đau khôn tả đó như siết chặt lấy tim cô vậy.
Mảnh giấy vụn, tất cả đều rơi xuống khỏi lòng bàn tay Tiểu Mạc.
Thiên Thụ cắn chặt môi.
Cô hiểu ý Tiểu Mạc.
Cậu muốn cô quên Viên Dã, nếu hận anh đến thế, nếu ghét anh đến thế, nếu không muốn ở cạnh anh nữa, thế thì hãy xé vụn mọi thứ về anh, quên hết.
Nhưng… Nhưng tim tại sao lại đau thế này? Tại sao nhìn anh từ từ xa cách, tim cô đau như bị bóp chặt. Như thể sắp ngạt thở,như thể không cách nào hít thở.
Tiểu Mạc nhìn cô đau khổ, bỗng nhổm dậy, đôi môi hồng mềm mại chợp áp sát Thiên Thụ.
Thiên Thụ gần như giật bắt mình!
Cô vô thức lùi ra sau, đưa tay chặn Tiểu Mạc lại!
Đôi môi như cánh hoa của chàng trai ở ngay trước mắt, trong đôi mắt trong veo như nước là tình cảm sâu đậm không thể tan chảy.
“Tiểu Mạc… Em… Em định làm gì…”
Thiên Thụ bàng hoàng, một giọt nước mắt còn đọng trên má.
Tiểu Mạc cầm quyển sổ lên ghi:
Chị, không hề ghét anh ấy tí nào.
Thiên Thụ kinh ngạc chớp mắt.
Cậu viết từng nét từng chữ.
Chị, yêu, anh, ấy.
Bốn chữ đó khiến toàn thân Thiên Thụ run bắn, đờ ra như bị điện giật.
Nếu không quan tâm, nếu ghét bỏ, nếu không muốn nhìn thấy anh nữa, thì tại sao chị vẫn không thể đối diện với người đàn ông khác? Nỗi đau của chị, nỗi buồn của chị, nước mắt của chị, đều chỉ vì anh ấy.
Tiểu Mạc ngước lên, đưa quyển sổ cho cô đọc.
Tròng mắt Thiên Thụ lại hoe đỏ.
Thiên Thụ thật không đọc tiếp được nữa.
Nếu yêu thật lòng, thì đừng từ bỏ. Nếu từ bỏ, thì đừng để bản thân phải khóc một mình. Tiểu Mạc cuối cùng viết như vậy.
Cậu buông quyển sổ xuống, dùng ngón tay vẽ chữ cho cô thấy.
Tiếc rằng Thiên Thụ đã cúi đầu, không nhìn rõ.
Đêm thâu.
Thiên Thụ mắt sưng húp cuối cùng quay về nhà.
Phòng khách tối om, có lẽ mọi người đã ngủ.
Như thế cũng tốt, không cần đối diện sự chất vấn của mẹ, sự lạnh nhạt của anh, sự hổ thẹn với con gái, và cả ánh mắt tò mò của dì Trương. Cô cảm thấy mình rất cứng đầu, cứ thế bỏ chạy khỏi tòa soạn, không biết có phải cũng định đơn độc bỏ chạy khỏi ngôi nhà này hay không?
Nhưng khi cô bấm ngọn đèn trong hành lang, thì ở phòng khách lập tức có người đứng dậy.
“Thiên Thụ! Sao giờ mày mới về?”
Là giọng cuống quýt của mẹ.
Thiên Thụ vội đằng hắng. “Xin lỗi, mẹ, con gặp một người bạn…”
“Đừng nói dối mẹ nữa!”
Bà Hạ cuống cuồng bước tới, thuận tay bật ngọn đèn lớn trong phòng, ánh đèn ngập tràn, sáng đến nỗi đôi mắt sưng húp của cô không còn cách nào che giấu.
“Hai đứa đừng mơ giấu mẹ nữa, có phải mày cãi nhau với Viên Dã không? Cãi to lắm hả? Tại sao buổi chiều một mình nó vội vàng quay về, chỉ lấy vài bộ quần áo rồi nói ra nước ngoài?”
Tim Thiên Thụ giật thót.
Hóa ra anh lại đi rồi sao? Mỗi khi tổn thương, mỗi khi trải qua khó khăn không thể giải quyết giữa họ, anh lại một mình lặng lẽ ra đi. Lúc nãy cô còn lo làm sao đối diện với gương mặt lạnh lùng của anh, hóa ra anh đã đi từ lâu, không muốn nhìn thấy cô. Lần trước cô còn cảm thấy anh gấp rút bỏ đi như vậy, cứ như đại ma vương ra khỏi núi, tiểu yêu tinh được giải phóng vậy; nhưng lần này… lần này tại sao hụt hẫng đến thế, đau khổ đến thế, buồn bã đến thế…
“Còn nữa, Thiên Thụ, trước khi đi nó nói với mẹ, hai đứa quyết định ly hôn?!” Giọng bà Hạ cao lên, có phần tức giận bước một bước đến trước mặt Thiên Thụ. “Thiên Thụ, mày ngốc à? Tại sao đòi ly hôn? Mày có biết Viên Dã tốt với mày nhường nào không? Mày có biết sau vụ tai nạn, nó đã ở cạnh mày ra sao không? Mày làm sao có thể làm thế, quyết định ly hôn với nó?! Con bé ngốc nghếch, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nói mẹ biết, nói mẹ biết ngay!”
Bà Hạ giận dữ thật, gần như muốn bóp chặt vai cô lay lắc.
Nhưng ánh mắt Thiên Thụ lại hướng đến bàn trà trong phòng.
Ở đó, có một túi công văn ngay ngắn.
Cô nhớ bìa hồ sơ đặc biệt đó,
Tờ bìa đã từng bị đầu móng tay nhọn của cô đâm thủng một lỗ to – đơn ly hôn, của họ.
Khi xuyên không tỉnh lại, câu đầu tiên nghe từ anh là “chúng ta ly hôn đi”, còn đơn ly hôn cũng vì n


Lamborghini Huracán LP 610-4 t