Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi

Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi

Tác giả: Chu Ngọc

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341206

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1206 lượt.

n nhất bây giờ không phải quần áo mà chính là đồ lót! Tiểu Tú ngượng ngùng không muốn để tiểu Tô đi theo, đành phải nói: "Tiểu Tô, anh đi tìm thử xem chỗ nào có bán nước, mua cho em một chai đi. Em sang bên kia chờ anh." Tiểu Tú chỉ chỉ quầy bán đồ lót, tiểu Tô cũng đã hiểu ý của cô, đỏ mặt gật đầu: "Hiểu rồi, anh đi tìm nước đây."
Khác hẳn với phong cách thời trang đồ lót thời sau như kiểu bằng ren, kiểu sexy..., bây giờ chỉ có những thứ đơn giản một cách thảm hại, chính là hai miếng hình tròn! Chẳng những vẻ ngoài không có gì gọi là đặc sắc, mà số đồ lót này còn làm bằng thứ vải bông dày, tiểu Tú nhìn tới nhìn lui cũng không biết nên chọn ra sao, mà không mua thì không được, đành phải nhắm mặt quơ đại, miễn cưỡng chọn lấy hai cái áo lót, lại thêm hai cái quần, trả tiền gói kỹ đặt vào trong túi, sau đó mới chạy ra bên ngoài chờ tiểu Tô.
Tuy rằng mang tiếng là đi tìm nước uống, nhưng nơi này khá lớn , tiểu Tô lại không biết chỗ, đành phải đi lòng vòng mua chè, định bụng sẽ kêu tiểu Tú ăn đỡ. Mua xong, tiểu Tô xách túi đi tìm tiểu Tú. Nhìn thấy tiểu Tú đứng trước quầy bán đồ lót, tiểu Tô cảm thấy mặt nóng lên!
Tiểu Tô biết đính hôn thì cũng tương đương với kết hôn, có rất nhiều nhân người sau khi đính hôn đợi có đứa nhỏ luôn rồi mới đi công chứng một lượt. Có một lần lúc tiểu Tú đi ra khỏi phòng, bà Hảo đã thì thầm với anh, khuyên anh không nên tham lam, phải chú ý thân thể. Chỉ có tiểu Tô và tiểu Tú hiểu được, đến bây giờ tiểu Tô vẫn chưa xơ múi được chút gì từ tiểu Tú!
Nhìn số đồ lót treo đầy nơi đó, tiểu Tô bắt đầu tưởng tượng đến cảnh tiểu Tú mặc đồ lót đứng trước mặt mình, nghĩ một hồi thì tiểu Tô có phản ứng luôn, vì thế anh đành phải tìm một nơi khuất ngồi xổm trong chốc lát để tránh bị người ta dòm ngó! Vất vả chờ đến khi ‘’nó’’ hạ xuống, tiểu Tô mới dám đi tìm tiểu Tú, thuận tiện làm đưa chè cho tiểu Tú ăn.
Không biết tiểu Tô bị kích thích, hay là ăn phải gan hùm, bỗng nhiên quay sang hỏi một câu: "Tú, khi nào thì chúng ta sinh em bé?"
Tiểu Tú đang gặm chè, nghe thế liền sặc một cái: "Sinh em bé?" Tiểu Tú dùng đốt ngón tay tính toán một chút, năm nay mình mười tám tuổi, không đúng, qua năm nên tính mười chín rồi, một đứa con nít mười chín tuổi sinh em bé? Tiểu Tú cảm thấy mình không chấp nhận được chuyện này! Nhưng nếu làm tốt công tác chuẩn bị, vậy thì cũng có thể xem xét.
Tiểu Tô khẩn trương liếm môi: "Em xem, chúng ta đã đính hôn, đã có thể ở cùng một chỗ, mà ở cùng chỗ là có thể sinh em bé . . . . . ." Tiểu Tô dần dần hạ giọng xuống mức thì thầm. Tiểu Tú nhìn bịch chè trên tay mà không còn tâm trạng ăn nữa . Vì thế cô ném cho tiểu Tô, kéo anh ra khỏi cửa hàng tổng hợp.
Tiểu Tú đi đằng trước, tiểu Tô xách theo đồ đi phía sau, trong mắt toàn là hình ảnh cặp mông tròn đầy của tiểu Tú đi phía trước, nhưng lập tức lại tự cho mình một cái tát, mẹ nó, toàn nghĩ bậy bạ, chẳng lẽ là tinh trùng lên não hay sao, nhìn thấy tiểu Tú là trở nên bất thường. Hai người đi vào một ngôi nhà mở nhà hàng nhỏ, ngoài một món chay còn có thêm một món canh cá, bữa cơm nhỏ vậy đã đủ lấp đầy bụng hai người.
Lúc ăn cơm tiểu Tô định mở miệng nói gì đó, nhưng tiểu Tú khoát tay chặn lại: "Ăn cơm là ăn cơm, muốn gì lát nói sau!" Sáng sớm phải đón xe lên cửa hàng tổng hợp đã tiêu hao rất nhiều thể lực..., lại thêm mấy lời mà tiểu Tô nói lúc nãy..., tiểu Tú cảm thấy hay cô nên lấp đầy bụng mình trước, bằng không cô sẽ không có sức mà cười!
Nhưng ăn cơm xong rồi, tiểu Tú lại không biết nên mở miệng thế nào, hơn nữa nhà hàng này làm ăn rất khá, tất cả mọi người đều cảm thấy hài lòng, phục vụ tốt, tiền ăn uống còn rẻ hơn so với những chỗ khác, cho nên tiểu Tú không biết nói gì, vì thế tiểu Tú đành phải nói chờ về nhà rồi nói sau, đương nhiên tiểu Tô không dám có ý kiến.
Buổi chiều bắt xe , tiểu Tú và tiểu Tô ôm hai cái túi đi về, thật ra đây chỉ là làm màu thôi, đa số đồ đạc đã được tiểu Tú bỏ vào không gian của mình theo thói quen. Sau khi về lại thôn, trên đường tiểu Tú và tiểu Tô về nhà, hai người cảm thấy có chuyện gì đó. Sau khi nghe ngóng, mới biết thì ra là trong thôn có vài gia đình bị trộm số gà và vịt đang nuôi. Có người nói là bị trộm, nhưng cũng có người nói là bị chuột hoang tha đi.
Chuyện này làm cho tiểu Tô và tiểu Tú nhanh chóng chạy về nhà lùa đám gà vịt vào ổ của chúng! Thuận tiện để tiểu Hắc nằm gần đó, lần này tiểu Tú và tiểu Tô nuôi không ít gà vịt, sau mấy tháng nuôi nấng, bọn chúng cũng đã lớn rất nhiều, nhỏ nhất cũng được hai cân. Bây giờ đang là thời điểm trưởng thành, nếu bị người ta trộm mất, vậy thì lỗ vốn là chắc rồi!
Vốn định để tiểu Hắc gần chuồng gà đề phòng cho có lệ, không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn!
Không ngờ ban đêm tiểu Tú lại có cơ hội giáp mặt với tên trộm gà thật!






Tiểu nhân
Từ khi đến Tô gia tiểu Hắc luôn chăm chỉ tiến hành sứ mạng của mình. Mặc dù có lúc tiểu Tú xem nó như chó cưng mà đùa nghịch. Lễ mừng năm mới thường xuyên thấy cảnh tiểu Tú cầm một khúc xương to còn dín