Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi

Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi

Tác giả: Chu Ngọc

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341212

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1212 lượt.

đổi được . Chỉ cần anh rể đối xử tốt với chị, thì kiểu gì anh rể chẳng giúp mình."Anh rể, khi nào thì em mới được ra khỏi đây?"
Tiểu Tô nghe xong thì tức giận: "Nó muốn đến thì cứ việc, ở có tôi ở đây thì đừng mong làm ăn được gì! Ngược lại còn cho nó thêm một trận ấy chứ." Tuy nói vậy nhưng tiểu Tô vẫn cố gắng để ý đến tiểu Tú và bà Hảo, mấy ngày nay hạn chế ra đường ... người ta có câu, chỉ có ngàn ngày làm giặc, không có ngàn ngày đề phòng cướp.
Liên tục chú ý mấy ngày, đều không thấy Nhị Lại Tử đến gây sự, vì thế tiểu Tú có chút tính toán. Mấy ngày nay cỏ ngoài ruộng đã mọc cao, nhất thời không chú ý nên về nhà trễ một chút, lúc này ngoài đường đã vắng người, vì thế tiểu Tú cũng định rảo bước nhanh về nhà. Không ngờ nhìn thấy Nhị Lại Tử đang ngồi cắn hạt dưa ven đường.
Tiểu Tú nắm chặt cái cuốc đang vác trên vai, làm bộ như không thấy Nhị Lại Tử, đi lướt qua. Nhị Lại Tử thấy tiểu Tú không để ý đến nó, nó cũng không nói chuyện, tiếp tục vừa ăn hạt dưa vừa đi theo phía sau tiểu Tú cho đến khi tới cửa nhà cô. Tiểu Tú đổ mồ hôi lạnh, chạy nhanh vào nhà, vội vàng đóng cửa lại.
Tiểu Tô đang ở phòng bếp sắp chén bát, thấy tiểu Tú trở lại, nhanh chóng đỡ lấy cái cuốc, nhưng gỡ thế nào thì tiểu Tú vẫn nắm chặt cái cuốc không buông tay, tiểu Tô giật vài cái mới khiến cho tiểu Tú nới tay ra được: "Em làm sao vậy, trời còn chưa tối mà, chưa gì đã sợ rồi à?" Tiểu Tú rất sợ mấy thứ quỷ thần gì đó. Đi một mình vào ban đêm luôn cảm thấy trong rừng cây ven đường hoặc là trong rừng trúc tùy sẽ có mấy thứ gì đó nhảy ra dọa người.
"Không phải, là Nhị Lại Tử đi theo em về, cho nên em mới sợ." Tiểu Tú tìm nước uống, cô nghĩ mình cần phải uống chút gì đó mới cảm thấy yên tâm. Vừa nghe tiểu Tú nói như vậy, tiểu Tô không nói gì chạy thẳng ra cửa, nhưng lúc này Nhị Lại Tử đã sớm đi rồi. Tiểu Tô trở về: "Ngày mai anh với em đi cùng nhau. Thế này anh lo lắng lắm."
"Sao lại đi với anh? Anh đi làm thì em cũng phải theo à?" Ngày mai đã hết một tháng, tiểu Tô phải đi gặp Từ xưởng trưởng rồi, ngày mai tiểu Tô phải đi làm!
"Anh lo lắng."
"Có cái gì mà phải lo lắng, nó thì dám làm gì chứ?" Tiểu Tú không muốn ngày đầu tiên đi làm mà tiểu Tô đã gặp vấn đề."Hơn nữa, chờ anh vào đó làm rồi, heo nhà chúng ta nuôi sẽ bán được giá tốt. Cho nên ngày mai anh phải đi làm cho em!"
Sau cùng, vẫn là tiểu Tú chịu chút thiệt thòi cho tiểu Tô vô số nụ hôn, mới khiến tiểu Tô đồng ý. Nhưng tiểu Tú đồng học còn phải đáp ứng một điều kiện. Ba tháng sau là sinh nhật tiểu Tú, đến ngày đó, tiểu Tú phải cho tiểu Tô ăn! Bằng không không đi làm! Tiểu Tú đồng học vì không muốn lãng phí tuyết thảo, đồng thời cũng vì thỏa mãn chút khát vọng trong lòng, cho nên hào sảng đồng ý. . . . . .=)))))






Ngày hôm sau, tiểu Tú tiễn tiểu Tô ăn mặc bảnh bao đi làm. Về phần việc liên hệ với Từ xưởng trưởng của tiểu Tô có tốt đẹp hay không, tiểu Tú không lo lắng lắm. Lớn như vậy rồi, ngay cả chuyện đó cũng không làm tốt, vậy thì sao mà làm được việc khác? Tiễn tiểu Tô xong, tiểu Tú quay về cầm cuốc chuẩn bị ra ruộng tiếp tục công việc ngày hôm qua cho xong.
Đất của nhà tiểu Tú tăng lên khá nhiều lại trồng toàn rau củ nhưng thỉnh thoảng vẫn cần chăm nom. Ví dụ như nhổ cỏ, bắt sâu.... Nghĩ đến việc hôm qua thằng Nhị Vô Lại theo đến tận cửa nhà vẫn chưa chịu đi, tiểu Tú cảm thấy không vui.
Vác cái cuốc đến phần đất nhà mình, dọc đường đi tiểu Tú cũng quay đầu nhìn xung quanh vài lần, nhưng không thấy Nhị Lại Tử, tiểu Tú cảm thấy thoải mái hơn. Vì thế nhanh chóng bắt tay vào việc của mình. Đợi đến khi mặt trời lên cao mới lau mồ hôi chuẩn bị về nhà. Lần này trên đường về nhà lại gặp phải Nhị Lại Tử đang đợi mình. Tiểu Tú bắt đầu bốc hỏa.
"Anh muốn gì?" Tiểu Tú lạnh lùng hất mặt hỏi Nhị Lại Tử, trên tay nắm chặt cái cuốc, quơ qua quơ lại, hơn nữa còn cố ý quơ đến gần Nhị Lại Tử như muốn đánh hắn. Thật ra Nhị Lại Tử cũng chẳng muốn gì, chỉ là cục tức kia nuốt không trôi, chó nhà cô ta cắn mình, chồng cô ta cũng đánh mình. Tuy mình đánh không lại, nhưng cũng không thể để yên vậy được.
Nó chỉ định hằng ngày đi theo sau tiểu Tú, dọa cho cô sợ, tiện thể ăn chút đậu hũ. Nhị Lại Tử nhớ tới bộ dạng của tiểu Tú hôm qua cảm thấy vui vẻ, nữ lá gan của đàn bà đều nhỏ, hù vài cái là sợ chết khiếp. Tìm một cơ hội xử luôn con chó nhà cô ta, ăn thịt chó đương nhiên là phải ưu tiên thịt chó mực bởi vì nó cực bổ.
Trong lúc tiểu Tú và bà Hảo lo lắng không biết tiểu Tô có ăn no hay không thì tiểu Tô đang bị Từ trưởng xưởng gọi lại hỏi thăm: "Tiểu Tô à, ngày đầu tiên đi làm cảm thấy sao?" Cường độ lao động ở đây không làm khó được tiểu Tô. Ngày đầu tiên được người khác đưa đi xung quanh để làm quen với mọi người, và cũng để nhận biết nơi làm việc.
Xưởng cung cấp thịt heo cũng cần phải mua heo về, bởi vì trong xưởng một năm sẽ nhận được thông báo là phải hoàn thành việc giết mổ bao nhiêu con. Sau khi hoàn thành việc ngã giá với nơi bán, heo sẽ được xuất chuồng đưa về nơi giết mổ sau đó chuyển s