Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi

Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi

Tác giả: Chu Ngọc

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341214

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1214 lượt.

h chút thịt, sau đó giơ cao nhử tiểu Hắc nhảy dựng lên đớp khúc xương mới buông tay. Chọc tới khi nào tiểu Hắc không thèm liếc tiểu Tú nữa, lúc này cô sẽ tự giác lấy miếng thịt lớn lại nịnh nọt tiểu Hắc để làm lành, trò này diễn ra cực kỳ thường xuyên. Phần lớn thời gian, tiểu Hắc luôn ngoan ngoãn gác cửa. Thường có câu chó sủa là chó không cắn, nhưng tiểu Hắc là loại chó im im không sủa cho nên. . . . . .
Hôm nay sau một ngày dạo chơi mệt mỏi trong thành phố, tiểu Tú không kéo tiểu Tô vào trong không gian nữa, nhưng tiểu Tô vẫn theo thói quen vào phòng cùng tiểu Tú. Từ sau khi đính hôn, phòng ở của tiểu Tô bên Tô gia không đóng cửa, bởi vì tiểu Tô đang tiến hành công cuộc dọn đồ sang phòng tiểu Tú, tuy chỉ là từng chút từng chút một nhưng cơ bản là đã đầy đủ. Mà tiểu Tú cũng bắt đầu có thói quen buổi tối ngủ phải có người bên cạnh, tuy rằng lúc ngủ cùng nhau, người kia luôn nhân cơ hội vươn tay sang ăn chút đậu hũ của cô.
Nửa đêm, tiểu Tô nghe tiếng sủa vang của tiểu Hắc, đồng thời còn nghe được tiếng người nào đó kêu thảm thiết. Vì thế anh lập tức nhổm dậy, không kịp mặc y phục đã xông ra ngoài, chạy về hướng chuồng gà. Tiểu Tú bị hành động của tiểu Tô làm cho tỉnh ngủ, cũng tính chạy theo. Nhưng đợi đến lúc tiểu Tú mặc quần áo xong chạy ra, thì thấy tiểu Tô đang bẻ ngược tay người nào đó đè xuống mặt đất, còn tiểu Hắc thì cắn chặt lấy chân người ta không nhả!
Mấy ngày nay tất cả mọi người đều ngủ không yên, nhấp nhỏm ra trông nom đàn gà, vịt của mình, chỉ sợ lơ là một cái là mất toi. Ngủ đến nửa đêm chợt nghe có tiếng chó sủa, còn có tiếng người kêu thảm thiết, mọi người nhanh chóng chạy sang, đến nơi thì thì thấy tiểu Tô đang trói người lại. Đoàn người ào lên muốn nhìn xem là ai. Đến khi thấy mặt, tất cả mọi người đều mở miệng mắng chửi.
"Giỏi cho Nhị Lại Tử, con thỏ còn không ăn cỏ gần hang, vậy mà tên phá hoại như mày lại dám đi ăn trộm!"
Nhị Lại Tử nhịn đau cười làm lành mặt: "Anh rể, anh rể, đừng đánh, lát nữa chị em thấy lại đau lòng." Nhị Lại Tử không nói tới chị nó còn tốt, vừa nhắc tới chị mình mặt Trần đội càng lạnh, không đánh nữa. Hắn xót bà xã mình, bà xã mình lại xót thằng em, tuy rằng bà xã rất dịu dàng, không bao giờ lớn tiếng trước mặt người khác, nhưng hắn rất sợ bà xã mình khóc. Hắn không hiểu nổi, rõ ràng đều là cùng một mẹ sinh, đều ăn cơm giống nhau mà lớn lên, người chị thì khiến người ta yêu thích, trong khi thằng em lại không biết điều như vậy.
Lão Ngô đưa điếu thuốc cho Trần đội: "Nhị Lại Tử đi ăn trộm gà, bị người bắt được, cậu xem nên làm thế nào cho phải!" Thuận tiện còn chỉ chỉ vết thương trên chân nó, "Vết thương đó là do chó nhà người ta cắn." Trần đội nhìn thoáng qua, nắm chặt tay hít sâu một hơi, cái loại gì không biết, chưa bao giờ yên ổn một ngày, nghiến răng nói: "không phải bình thường chị mày rất chiều mày hay sao? Mày muốn ăn gì mà chị mày không cho hả, tại sao còn đi ăn trộm?"
Nhị Lại Tử cười hì hì, trong lòng không cho là đúng: đúng là ăn không ít , nhưng con mẹ nó toàn là cơm khoai lang, cải củ canh, miệng nhạt như nước ốc, làm gì có gà có vịt! Mẹ nó, ai biết được nhà bọn họ lại nuôi chó chứ, chờ lão tử ra ngoài, sẽ xử đẹp con chó kia!






Anh muốn ăn!
Nhị Lại Tự hận tiểu Tô chết đi được, tuy rằng bị tiểu Hắc cắn một cái, nhưng nếu không phải tiểu Tô đuổi tới kịp lúc, nó đã có thể chạy trốn. Cho nên Nhị Lại Tử quyết định rồi, chờ vài ngày nữa khi chuyện này lắng xuống, sẽ đến Tô gia tóm con chó về thịt luôn. Về phần tiểu Tô, tuy rằng đánh không lại, nhưng nó cũng không sợ, đến lúc đó nhất định phải kiếm vài chuyện khiến cho tiểu Tô gặp rắc rối!
"Anh rể, anh đi ra ngoài trễ như vậy, chị em chắc không hỏi gì đâu ha!" Nhị thằng Lại Tử kiếm chuyện để nói, tính toán xem làm cách nào mới ra khỏi đây được. Chiếc còng tay chết tiệt này khiến người ta thật khó chịu."Anh rể, anh có thể thả em ra trước không, để vầy em khó chịu quá."
Trần đội và lão Ngô đang hút thuốc nên không muốn để ý đến nó, nhưng nghĩ đi nghĩ lại nếu lỡ tên tiểu tử này ở sau lưng mình nói vài câu không tốt với bà xã của mình thì sao, vậy thì tỉnh cảm vợ chồng sẽ rạn nứt mất, nghĩ vậy nên Trần đội đành phải thả Nhị Lại Tử xuống trước."Khi nào thì tên chết tiệt như mày mới sửa được cái tính đó hả, anh với chị mày đã đi lôi mày về bao nhiêu lần rồi?"
"Hơn nữa anh cũng thấy lạ, hàng xóm láng giềng quanh khu này có người nào không biết đội trưởng đội dân quân của thôn có thằng em vợ không có tiền đồ chứ." Sao nhà bà xã lại có thằng con trai như vậy không biết, trước kia cha vợ coi nó như bảo bối trong nhà, việc nặng chưa bao giờ đến tay nó, y như lão phật gia trong cung vậy, muốn gì có đó, không riêng cha vợ mà toàn bộ người trong nhà đều cưng chiều. Cha vợ mất sớm chỉ để lại hai chị em nó, hiện tại thì hay rồi, mình suốt ngày phải đi theo phía sau dọn hậu quả cho nó. Con mẹ nó chứ!
Nhị Lại Tử cũng biết chuyện của mình khiến anh rể rất khó chịu, nhưng tính tình đã vậy rồi, muốn thay đổi cũng không