Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi

Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi

Tác giả: Chu Ngọc

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341209

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1209 lượt.

ang dây chuyền sản xuất. Ngày đầu tiên, tiểu Tô đi làm rất thuận lợi. Quan trọng hơn là Từ trưởng xưởng giao tiểu Tô cho người nhân viên lâu năm phụ trách về việc mua heo, họ Cố, dặn anh có gì không hiểu thì có thể hỏi. Tiểu Tô cũng không khách khí, giữa trưa lúc nghỉ ngơi vụng trộm mời nhau rít vài điếu thuốc, tình hữu nghị của đàn ông bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt như vậy.
"Tiểu Tô, nhà cậu ở đâu?" Giữa trưa lúc cùng nhau ăn cơm, có người quay sang tiểu Tô hỏi thăm. Hàng năm việc tuyển nhân viên cũng có, năm nay bây giờ mới bắt đầu mùa tuyển nhân viên, bộ phận mua hàng luôn luôn là phần việc béo bở, bình thường phải trầy trật lắm mới được chọn. Nếu không có quan hệ thì đừng mơ mà người ta nhận.
"Nhà tôi ở nông thôn thôi." Tiểu Tô cười trả lời, trong lòng biết rõ ý gì nhưng cố tình lơ đi, vừa nói vừa lấy thịt viên mà tiểu Tú chuẩn bị trong lồng cơm ném vào miệng. Trước đây có lần tiểu Tú khen bà Hảo làm thịt viên ngon, cho nên bà Hảo chuẩn bị khá nhiều. Hôm nay lúc chuẩn bị cơm tiểu Tú có nhét vào một ít. Kết quả sau khi nhìn thấy, mọi người đều có suy nghĩ nhà tiểu Tô rất khá. Mặc dù bây giờ điều kiện kinh tế của mỗi gia đình cũng không còn khó khăn như trước, nhưng nếu ăn thịt, ăn cá hằng ngày thì không nổi .
Ngày đầu tiên thoải mái qua đi, không cần xuống chợ, cũng không cần chạy theo xe, chỉ bị người ta mang đi vòng vòng để làm quen. Khuya về nhà, tiểu Tô rảo bước rất nhanh. Chờ đến lúc tiểu Tô về tới nhà thì trời cũng đã sập tối. Vì thế tiểu Tú mà bắt đầu lo lắng muốn mua một chiếc xe đạp. Nhưng bây giờ cũng khá thịnh hành kiểu đi này, cho nên phải dùng phiếu mới mua được. Vì thế tiểu Tô bắt đầu lo lắng không biết phiếu vé mua xe đạp phải giải quyết như thế nào . . . . . .






Ủy thác
Hôm nay tiểu Tú vừa cho heo ăn, vừa suy nghĩ xem nên nhờ ai kiếm giúp phiếu vé mua xe đạp, nói cho cùng là xót tiểu Tô phải đi làm xa hằng ngày. Cho heo ăn xong đang chuẩn bị vào bếp, chợt nghe tiếng gõ cửa, biết bà Hảo đang ở trước nhà, nên tiểu Tú cũng không định ra, nhưng chợt nghe bên ngoài có tiếng khóc, tiểu Tú bỏ việc trong tay chạy đi tìm bà Hảo.
Chạy ra thì thấy một người đàn ông trung niên quì một chân trước mặt bà Hảo khóc: "Thím ơi, mẹ con đi rồi, người phải làm chủ cho con!" Tiểu Tú còn đang tò mò không biết người nào chạy tới đây khóc lóc ầm ĩ, thì thấy bà Hảo cũng nhanh chóng rơi nước mắt, tiểu Tú vội vàng chạy lên đỡ bà Hảo, rồi kéo người đàn ông kia lên: "Nhanh đứng lên đi, nhanh lên." Không ngờ người đàn ông kia thấy tiểu Tú thì nhào tới, tiểu Tú nhanh chóng lui lại, nhưng vẫn là bị ôm lấy chân, cũng may là người đàn ông đó buông ra ngay nếu không tiểu Tú không biết nên làm gì.
Sau khi khóc một trận, bà Hảo hỏi: "Chấn Tường, mẹ con ra đi lúc nào, ta chưa nghe nói sức khỏe mẹ con có vấn đề cơ mà, sao lại ra đi đột ngột như vậy?" Chấn Tường lau nước mắt: "Thím, ngày hôm qua khi mẹ con đi tiểu đêm thì bị trượt chân ngã, chờ đến lúc có người phát hiện thì đã không kịp nữa, ba giờ sáng nay đã đi, thím, người phải giúp con, con khổ quá thím ơi!"
Bà Hảo nghe xong, nước mắt lại rơi không ít, vì Chấn Tường còn phải sang nơi khác báo tang, cho nên chỉ đứng một hồi rồi đi. Chấn Tường đi rồi, bà Hảo đứng trong sân ngẩn ngơ, tiểu Tú rất ngạc nhiên không biết người đó từ đâu đến, vì sao ngày thường không thấy lui tới. Nhưng nhìn bộ dạng bà Hảo ngơ ngẩn, cô không dám hỏi. Qua hơn nửa ngày, bà Hảo mới thở dài, đi về phòng.
Tiểu Tú cũng đi theo bà Hảo vào nhà, thấy bà Hảo mở tủ quần áo tìm thứ gì đó, cô hỏi: "Bà Hảo, bà muốn tìm gì, để tiểu Tú giúp bà tìm nha." Bà Hảo gật đầu: "Con tìm dùm bà hai bộ quần áo màu tối, bà phải đi viếng người chị em tốt của bà." Tiểu Tú nghe xong ngoan ngoãn tìm vài chiếc áo tối màu cùng quần màu đen. Bà Hảo tìm một cái túi bỏ hết đồ vào.
Ngày thứ tư là đưa tang, bà Hảo không thể theo linh cữu ra đến nơi chôn cất, bởi vì tập tục nơi này là trưởng bối không được theo ra nơi chôn cất, chỉ những người có vai vế nhỏ hơn mới được đi. Bà Hảo đã hơn 70 tuổi rồi, cho nên không đi được. Người đi rồi, ở lại cũng như không, những người ở lại giúp đỡ vội vàng dọn dẹp linh đường, còn phải nhanh chóng nấu cơm đợi lát nữa những người tới tham gia tang lễ ăn. Bà Hảo lẳng lặng đứng một góc nhìn mọi người làm việc.
Buổi tối tiểu Tú về nhà cùng bà Hảo, giúp bà Hảo rửa mặt rồi về phòng, nhắm mắt lại là ngủ ngay lập tức. Ban đêm tiểu Tú lo lắng nên thỉnh thoảng lại sang phòng nhìn rồi quay về, bà Hảo ngủ rất ngon. Sáng sớm hôm sau bà Hảo dậy sớm, ngược lại tiểu Tú vì thức đêm mấy lần nên ngủ dậy muộn hơn, đến hơn bảy giờ mới thức.
Nhìn thấy tiểu Tú, bà Hảo kéo cô lại nói chuyện: "Tú, nhanh chóng sinh cho bà một đứa cháu đi, bà lớn tuổi rồi, chỉ sợ không ôm được. Con nhìn bà ấy xem, ban ngày còn đang tốt, ban đêm ngã một cái là đi luôn. Cho nên con phải nhanh lên một chút." Tiểu Tú hiểu, người bà Hảo nhắc tới là mẹ của Chấn Tường. Nghe thì rõ, nhưng đâu phải muốn là có được liền? Hơn nữa, tiểu Tô với cô rấ