Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi

Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi

Tác giả: Chu Ngọc

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341224

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1224 lượt.

t trong sạch.
"Bà Hảo, bà không nên suy nghĩ nhiều, chắc chắn bà sẽ có cháu để ôm ." Tiểu Tú an ủi bà Hảo. Đợi đến buổi tối khi tiểu Tô trở lại, tiểu Tú nói mọi chuyện với anh, tiểu Tô rất vui vẻ.
"Nếu không chúng ta thử bắt đầu luôn hôm nay xem?" Tiểu Tô vẫn luôn muốn ăn tiểu Tú, nhưng tiểu Tú không chịu. Tuy rằng thời trước mười bảy mười tám tuổi làm mẹ không ít, nhưng tiểu Tú biết ở tuổi này thân thể còn chưa phát dục xong, làm sao làm mẹ được?
Tiểu Tú liếc tiểu Tô: "Em nói với anh là để khi rảnh anh nói chuyện nhiều với bà Hảo chút cho bà đỡ buồn, bà Hảo lớn tuổi rồi suy nghĩ nhiều không tốt." Tiểu Tô nghe xong, gật đầu.
"Hiểu rồi, nhưng mà, em chắc chắn là không muốn thử thật à?" Kết quả bị tiểu Tú đập cho một cái.
Sau khi tai của tiểu Tô tốt lên, anh viết thư gửi cho chiến hữu, tuy rằng trong thư không nói nhiều lắm, nhưng chuyện vui như vậy không cần nói cũng biết . Sau khi gửi thư, tiểu Tô luôn luôn ngóng chờ ngày hồi âm nhưng rất lâu sau mới nhận được. Nhận được hồi âm tiểu Tô không vui vẻ nổi, bởi vì trong thư có một việc.
Trước kia tiểu Tô có một chiến hữu khác ở tiền tuyến, chiến hữu đó là một cô nhi, ra tiền tuyến khi bà xã ở nhà đã mang thai tám tháng rồi, vốn định hoàn thành nhiệm vu xong xin nghỉ vài ngày nghỉ trở về nhìn thămvợ con. Nhưng trước khi cậu ta xin phép thì nhận được lệnh ra chiến trường, trong một trận chiến ác liệt, người chiến hữu hy sinh. Tin tức được gửi về nhà, bà xã của cậu ta chịu không nổi kích thích bị khó sinh, kết quả bỏ lại đứa bé mới sinh ra đi. Vì thế đứa bé mới sinh cũng trở thành cô nhi, phải ăn nhờ ở đậu khắp nơi. Đứa bé rất đáng yêu, nhưng không ai chịu nhận nuôi cả.
Tin tức này được đưa đến trước khi tiểu Tô viết thư, cho nên người chiến hữu khi nhận được thư của tiểu Tô cũng tiện nói luôn tin tức này. Đứa bé đáng thương vừa ra đời không có cha mẹ khiến cho tiểu Tú nghĩ ra một ý tưởng! Cô thúc giục tiểu Tô gửi thư hỏi rõ ràng tình huống cụ thể của đứa bé. Tiểu Tú muốn cho bà Hảo một bất ngờ, bởi vì sau tang lễ, tinh thần của bà Hảo vẫn không tốt hơn!






Tiểu Tú dịu dàng
Tiểu Tú muốn gặp đứa bé kia, không biết sao lại nghĩ vậy. Tuy rằng chưa thấy nó bao giờ, nhưng tiểu Tú cảm thấy đứa bé kia như một phần sinh mệnh của mình. Tiểu Tô trước giờ đều nghe lời tiểu Tú, đương nhiên là cũng nghe theo tiểu Tú chuyện này luôn, nhưng việc tiểu Tú muốn tự mình gặp đứa bé, thì tiểu Tô không đồng ý.
"Một mình em đi anh không đồng ý. Mặc dù em biết địa chỉ, nhưng em biết đường đi thế nào à?" Tiểu Tô nhất quyết không đồng ý cho tiểu Tú đi một mình, muốn đi phải có anh đi cùng: "Một cô gái trẻ tuổi như em đi một mình đến đó, anh rất lo lắng. Tốt nhất là nên để anh đi cùng."
Dù anh có nói gì tiểu Tú cũng không chịu. Bà Hảo cũng khuyên tiểu Tú: "Tú Tú, đây là con nhà người khác, con ôm về làm gì? Chẳng lẽ con muốn giúp người khác nuôi con hay sao?" Thấy tiểu Tú chỉ lo sắp xếp hành lý cho mình, bà Hảo giận: "Con đi đi, cho dù ôm nó về bà cũng không giúp con trông nó đâu. Tự con ôm về thì tự con trông đi."
Tuy rằng đã nói hết nước hết cái, nhưng tiểu Tú vẫn cứng đầu."Tô, anh xem bà Hảo đã hơn 70 tuổi rồi, anh không nên đi, buổi tối còn phải chăm sóc cho bà nữa. Em đi rồi sẽ quay về sớm. Tuy rằng lúc đầu em rất muốn đưa nó về nuôi, nhưng ngẫm lại cũng không có khả năng lớn." Tiểu Tú không biết nên nói cảm giác ràng buộc mạnh mẽ này với tiểu Tô.
Tiểu Tô ngồi trong phòng tiểu Tú im lặng không lên tiếng. Đứa bé tiểu Tú muốn đi gặp là con của chiến hữu anh, mấy năm nay tất cả mọi người ở chung một khu, tình cảm rất khắng khít. Nhưng tiểu Tú cũng là người mình không muốn buông tay."Thật sự không cần anh đi với em?" Tiểu Tú thấy tiểu Tô có vẻ xuôi rồi, vội vàng gật đầu!
Nhẹ nhàng hôn lên vành tai của tiểu Tô, nhẹ nhàng điểm từng chút một như kiến cắn. Tiểu Tô cảm thấy phấn khích: bị người mình yêu đối đãi như vậy, thân thể khẽ run lên, nhỏ giọng rên rỉ. Tay cũng nới lỏng một chút, tiểu Tú cảm thấy khá vui nên tiếp tục đùa . Ý nghĩ xấu xa xuất hiện, vươn đôi tay lạnh băng luồn vào trong vạt áo của tiểu Tô,
Tiểu Tú vừa khẽ cắn vành tai của tiểu Tô, vừa vuốt ve lồng ngực của tiểu Tô. Tiểu Tô cảm thấy mình nóng lên, đôi tay lạnh băng của tiểu Tú xoa ngực như thể ngày hè nóng nực được ăn một miếng dưa hấu mát lạnh vậy, bàn chân không tự chủ lui về phía sau hai bước, mất thăng bằng ngã xuống giường tiểu Tú. Tiểu Tú theo quán tính cũng ngã úp lên ngực của tiểu Tô, tuy rằng cách vài tầng vải bông, nhưng vẫn cảm nhận được tiểu Tô đang hưng phấn bừng bừng. . . . . .
Tiểu Tú nổi lên ý xấu, lột từng món đồ trên người tiểu Tô xuống.






Ôn tình
Tiểu Tô thể lực hơn người nên tiểu Tú vừa hưởng phúc lại vừa khổ sở, cho nên sáng hôm sau thức dậy thì mặt trời đã lên cao. Tiểu Tú rửa mặt xong, lúc xuống bếp ăn sáng, thấy bà Hảo cười tươi như hoa, tiểu Tú thẹn thùng không biết nói cái gì cho phải, chỉ có thể nhanh c