Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341578
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1578 lượt.
có lẽ cô đã sớm không chống đỡ nổi.
Cô tự giễu cười cười, vươn tay mở cửa xe ra ngoài.
Nhan Cảnh Thần nghe tiếng động hơi nghiêng đầu nhưng không nhìn cô: “Tỉnh rồi à.”
Diệp Cô Dung tựa người vào cửa xe ngáp một cái, cười nói: “Nếu em ngủ thẳng đến hừng đông, không lẽ anh cũng đứng ở đây cả đêm sao?”
“Sẽ không, anh sẽ trực tiếp ôm em lên lầu.”
Khi nói những lời này anh vẫn không nhìn cô, nhưng Diệp Cô Dung hai má đã ửng hồng, ho nhẹ một tiếng: “Thời gian không còn sớm, anh mau về nghỉ ngơi đi.”
“Được!” Anh sảng khoái đáp ứng, trong nháy mắt đập tắt đầu thuốc lá, cuối cùng cũng quay lại nhìn cô. Ánh mắt anh dường như nhìn cô mê đắm mà cũng dường như nhìn về xa xăm không có tiêu cự.
Ánh nhìn của anh khiến tim cô lỗi nhịp, không biết làm thế nào. Cô thế nhưng cảm thấy giờ phút này anh vô cùng gợi cảm. Cô nghĩ mình đã say quá rồi, vội vàng cầm túi xách, đóng cửa xe chào tạm biệt anh: “Lái xe cẩn thận.”
Nhan Cảnh Thần gật đầu, mở cửa xe ngồi vào trong, cái gì cũng không nói rời đi.
Diệp Cô Dung lên lầu, vừa vào cửa nhìn thấy máy tính của anh vẫn để ở phòng khách, lấy di động chuẩn bị gọi cho anh, nghĩ nghĩ thế nào lại cất trở lại. Quên cũng tốt, có thể nghỉ ngơi một ngày, làm việc ngày đêm như vậy sớm muộn gì cũng mệt chết!
***
Tối hôm đó Nhan Cảnh Thần về nhà, tắm rửa xong thì quấn chăn ngủ, điều hòa bật, ngủ một mạch đến tận hai giờ chiều hôm sau. Người giúp việc chưa từng thấy anh ngủ dài như thế, không dám đánh thức anh dậy, cơm hâm nóng trong nồi, thức ăn bỏ vào tủ lạnh. Lúc anh thức dậy không ăn gì, chỉ uống một cốc nước to, rồi lại tiếp tục ngủ. Ngủ một mạch đến tận bữa cơm tối, muốn xem lại công việc đã chuẩn bị cho ngày mai một chút thì mới nhớ laptop để quên ở nhà Diệp Cô Dung.
Anh lấy điện thoại định gọi cho cô, thì lại liên tiếp nhận được rất nhiều tin nhắn. Anh ngồi ở sofa đọc từng tin nhắn một, tin thứ nhất khiến anh nhíu mày, Lucia là người phát ngôn cho công ty thiết kế trò chơi trên mạng dự định giữa tháng sẽ quay lại để chụp hình tuyên truyền và thu âm bài hát, đi cùng còn có tổng giám đốc tập đoàn PM Mike.
Trời ơi, theo kinh nghiêm nhiều lần khó quên của anh đã cho ra đời một câu kinh điển: Mike đi tới đâu, chuyện xấu truyền tới đó.
Anh phiền não xem các tin nhắn tiếp theo, cuối cùng cũng thấy ba chữ của Diệp Cô Dung, hàng lông mày đang nhíu chặt của anh từ từ giãn ra, anh bất giác cong khóe miệng. Cô nói, laptop cô đã gửi đến công ty, bảo anh không cần lo lắng!
Anh đương nhiên cho rằng cô sẽ gửi bằng chuyển phát nhanh, liền hồi âm cảm ơn. Cho nên, sáng sớm hôm sau, thấy La Tố Tố mang laptop vào phòng làm việc của anh thì anh ngỡ ngàng, nhìn thẳng vào cô xác nhận một chút: “La Tố Tố, bộ phận kế hoạch?”
“Vâng.” La Tố Tố lần đầu tiếp xúc thân cận với sếp lớn, vô cùng hồi hộp.
“Cô quen Diệp Cô Dung?”
“Bạn học đại học với nhau.”
“Hả” Nhan Cảnh Thần vô cùng ngạc nhiên, nhưng trên mặt không lộ thái độ gì, thản nhiên nói: “Vậy sao cô ấy làm hành chính, còn cô lại làm thiết kế?”
“Bởi vì cô ấy không có tế bào nghệ thuật.” La Tố Tố nói thật.
“Thật sao?” Nhan Cảnh Thần bật cười, nhưng trong lòng lại không cho là vậy, anh vừa mở laptop ra, vừa nói: “Cảm ơn cô!”
La Tố Tố biết câu đó, ý là cô có thể ra ngoài, cô vội vã cáo lui. Mỹ nữ trợ lý Tư Đồ Tĩnh Nam đến nhắc Nhan Cảnh Thần đi họp, nhìn theo bóng lưng của La Tố Tố mà có chút ngờ vực.
Nhan Cảnh Thần đối với quan hệ giữa Diệp Cô Dung và La Tố Tố mà giật mình, anh gửi thư điện tử chất vấn cô sao không nói chuyện này cho anh biết, Diệp Cô Dung đương nhiên nghĩ việc này có gì đâu mà phải nói. Thế là hai người lại cãi cọ nhau. Vì vậy cuộc họp sáng nay hơn mười nhân viên cao cấp của công ty đều mở mắt trừng trừng nhìn tổng giám đốc đại nhân bình thường vô cùng nghiêm túc đang cúi đầu chăm chú gửi thư điện tử, anh vẫn thường có thói quen làm việc rất có quy củ, vậy mà cả buổi sáng cứ cau mày lại. Mọi người chưa bao giờ từng thấy anh như vậy, cứ tưởng sếp có chuyện gì khẩn cấp cần làm, đều dừng lại chờ anh.
Tư Đồ Tĩnh Nam càng mở rộng tầm mắt, chẳng qua cô chỉ là một cô gái cực kỳ nhạy cảm, nhìn biểu hiện trên mặt của Nhan Cảnh Thần lúc vui lúc giận mà to gan suy đoán: Sếp Nhan đại khái là rơi vào bể tình rồi! Cô còn nhớ lần trước tại sân bay, cô tranh thủ thời gian rỗi đi ngắm nghía tại shop quà tặng, sếp Nhan nhờ cô mua một món quà, lúc đó cô cũng có chút nghi ngờ, giờ thì xem ra 90% là chuyện đó rồi.
Nghĩ tới đây, cô cong khóe miệng lên, âm thầm thông cảm cho cô gái kia. Mặc dù cô tiếp xúc với Nhan Cảnh Thần không lâu, nhưng không hề nghi ngờ, vị sếp này là một người cuồng công việc. Trong lúc cuồng công việc vẫn còn tâm trạng mà nói chuyện tình yêu, thì cô lần đầu lĩnh hội từ sếp lớn.
Nhan Cảnh Thần rất nhanh phát hiện sự khác thường của mọi người, lúc này vội khống chế tâm tư thất thường của mình, tập trung vào cuộc họp, tuyên bố hai quyết định bổ nhiệm nhân sự, cũng để Tư Đồ Nam Tĩnh phụ trách mảng liên lạc phía Nhật Bản. Bộ phận thiết kế đưa ra bản thiết kế đồ gia dụng mới nhấ