Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341585
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1585 lượt.
mắt thì hướng ra ngoài cửa đến đờ đẫn, mà cửa thì chẳng có chút động tĩnh gì, anh hồi hộp đứng ngồi không yên, kết quả chỉ lát sau thì nghe có tiếng động, kết quả là cửa vẫn không mở, anh im lặng hai giây, ý thức được việc có chút không thích hợp, liền đứng lên đi ra mở cửa, cửa vừa mở ra thật đúng là cô đã về.
Diệp Cô Dung ngàn lần không bao giờ nghĩ anh đột ngột xuất hiện trong chính nhà mình, nhưng cô lại không cảm thấy bị mạo phạm, nếu cô đã đưa chìa khóa cho anh, đương nhiên là rất tin tưởng anh. Cô đương nhiên cũng biết anh không đến mức vì cần ổ cắm điện mà chạy đến đây. Thực tế cô cũng nghĩ anh chỉ là mượn cớ đến tìm dây cắm ổ điện thôi, nhưng nghĩ anh vừa đi Nhật Bản, liền nhịn xuống. Ở chung mấy ngày, cô ít nhiều hiểu tính cách của anh hơn, tính tình quá tự tin kiêu ngạo, đối với một người đàn ông kiêu ngạo mà nói, tổn thương lớn nhất chính là làm tổn hại đến lòng tự trọng của người đó. Tối hôm đó cô quả thực đã làm tổn thương đến lòng tự trọng quá lớn của anh, cho nên, đối với sự xuất hiện của anh thực sự là ngoài ý muốn, đương nhiên, trong sự ngoài ý muốn ấy còn có chút niềm vui sướng.
Cô nghĩ như vậy, sắc mặt liền đỏ lên. Nhan Cảnh Thần là người đầu tiên hồi phục lại tinh thần, nói: “Mau vào đi, bên ngoài rất nóng.”
Cô gật đầu bằng lòng, lúc đáp lại xong mới phát giác thân phận hai người hình như đảo ngược, trong lòng nghĩ thầm: Đây là nhà của mình cơ mà, sao tự nhiên anh ta lại giống chủ nhà thế chứ.
Ánh mắt Nhan Cảnh Thần vẫn sáng quắc nhìn lưng cô đang cong xuống, ngay cả cô đang đổi giày cũng cảm nhận được lưng mình nóng rực, cô vội ho một tiếng, hỏi:
“Ăn gì chưa?”
“Chưa.”
“Vậy ở đây ăn luôn đi.”
“Ừ.”
“Muốn ăn gì?”
“Gì cũng được.”
Diệp Cô Dung ngẩng lên nghiêng đầu lườm anh, như giận như trách móc, đuôi khóe mắt bất giác toát lên vẻ phong tình, làm Nhan Cảnh Thần nhìn mà giật mình, ngay tức khắc khao khát có được cô, nhưng anh không dám, chỉ đổi giọng nói: “Em làm gì thì anh ăn cái đó.”
Diệp Cô Dung vào phòng thay quần áo, thuận tiện đi vào buồng vệ sinh rửa mặt, cặp gọn tóc lên, sau đó vào nhà bếp kiểm tra tủ lạnh, trong đó chủ còn hai quả dưa chuột, không có bột đố gột nên hồ, cô bất đắc dĩ nói: “Xem ra tối nay chúng ta chỉ có thể ăn cháo hoa thôi.”
Nhan Cảnh Thần đứng ở cửa nhà bếp, mặt dày nói: “Anh rất thích ăn cháo hoa.”
Diệp Cô Dung bật cười lên. Cô cười, Nhan Cảnh Thần cảm thấy như gió xuân, cả người đều nhẹ nhõm. Anh vẫn không đi ra, hai mắt nhìn theo dáng người cô đảo đi đảo lại, cuối cùng khiến cho Diệp Cô Dung không chịu nổi, giận dữ hét lên: “Đi ra ngoài!”
Anh nhún nhún vai, xoay người đi ra phòng khách xem TV. Diệp Cô Dung lấy dưa chuột trong tủ lạnh ra, rửa sạch cắt lát, cho chút muối đường dấm vào chế dưa góp, thấy cháo còn phải đợi chút thời gian nữa, cô cũng đi ra phòng khách xem TV. Trên bàn trà có đĩa hoa quả, Nhan Cảnh Thần rất tự nhiên đã bóc một quả chuối tiêu ăn, tay kia cầm điều khiển từ xa chuyển kênh liên tục. Thói quen này của hai người họ rất giống nhau, đều không yên phận.
Diệp Cô Dung vừa mới đi đến, anh liền đưa qua cho cô một quả chuối tiêu. Trong TV đang thông báo tin tức lãnh đạo nhà nước đi thị sát nhà máy nào đó, nữ biên tập viên vừa nói xong liền chiếu đến một khuôn mặt rất nổi bật trên màn hình, cô nhìn thấy liền ngỡ ngàng, nghĩ sao vô cùng quen mắt, đang định nhìn kỹ thì Nhan Cảnh Thần đã chuyển sang kênh khác.
Miệng cô vẫn đang ngậm chuối tiêu, kêu vội: “Quay trở lại quay trở lại.”
Nhan Cảnh Thần nghe không rõ: “Cái gì?
Diệp Cô Dung vội nhè miếng chuối trong miệng vào thùng rác: “Cái tin tức vừa rồi.”
Nhan Cảnh Thần vội chuyển kênh ngược lại, nhưng tin tức này đã hết, nữ biên tập viên mỉm cười đọc tin tiếp theo, cô vẫn còn kinh ngạc nhìn chằm chằm vào màn hình.
“Sao thế?” Anh kỳ lạ hỏi.
“Vừa rồi có người rất quen mặt, hình như đã gặp ở đâu đó rồi thì phải?” Cô nhíu mày tư lự.
“Những người lãnh đạo thường hay xuất hiện trên thông tin đại chúng mà.” Nhan Cảnh Thần giải thích, bật cười lên.
Diệp Cô Dung cau mày không nói gì, đi vào nhà bếp kiểm tra cháo trong nồi, lúc cầm muôi quấy cháo, trong đầu bỗng nhiên lóe sáng, nhớ ra, tại quán bar ở đường Hành Sơn, cô đã nhìn thấy người đàn ông trung niên đó, không sai, chính là ông ta! Thảo nào lúc nãy thấy ông ta rất quen mặt, thì ra là gặp trên TV,
Nhưng dù gì nhớ cũng đã nhớ đến rồi, đây không phải là đố vui có thưởng, không có giải thưởng. Cô cười cười, hạ nhỏ lửa lửa tiếp tục ninh cháo, từ trong tủ bát lấy ra bát đũa đi rửa sạch.
Nhan Cảnh Thần bỏ đi bảy tám ngày, cô chưa từng dùng đến nhà bếp, buổi tối toàn ăn linh tinh bên ngoài, có lúc cô chỉ ăn hai lát bánh mỳ là xong. Mỗi ngày trước khi bước vào nhà đều có cảm giác sợ hãi khó hiểu, nhất là khi đóng cửa lại cắt đứt với mọi toàn bộ âm thanh ở bên ngoài, nơi này vốn khó có được sự thanh tĩnh, nhưng cô thật sự thanh tĩnh quá lâu rồi. Chỗ nào trong phòng cũng yên tĩnh đến kỳ lạ, đôi khi cô đi giày cao gót bước trên nền nhà tạo ra âm thanh rất đơn điệu, ban đêm thì bật TV lên, kh