Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phát Rồ

Phát Rồ

Tác giả: Thả An

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341202

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1202 lượt.

i, để lại những dấu chân lúc nông lúc sâu. Hắn nhét tay cả hai người vào túi áo khoác, cô không nói gì, chỉ lặng lẽ đi theo.
Sập cánh cửa kí ức lại, Hướng Phù Sinh đưa tay chạm vào khóe mắt. Cạn khô.
Muốn khóc mà chẳng còn nước mắt, có lẽ là cảm giác như thế. Rõ ràng đau đến xé tâm can, nhưng chẳng thể nào trút ra được nữa.
Một năm ở Mỹ là thời gian vui vẻ nhất giữa cô và Lâm Sóc. Nhưng tới cuối cùng, khi những ngọt ngào dần trút bỏ lớp hóa trang của nó, thì sự tàn khốc bên trong nhanh chóng đánh cho cô trở tay không kịp, chẳng còn manh giáp.
Từng cơn mệt nhọc ập tới liên hồi, Hướng Phù Sinh quấn chăn, nhắm mắt lại ngủ tiếp.
Đêm đó Lâm Sóc uống rất nhiều, mượn hơi rượu mới ngủ được. Hôm sau là cuối tuần, nhưng sáng sớm hắn đã tỉnh. Xuống nhà bơi vài vòng, tắm rửa vệ sinh cá nhân xong xuôi là khoảng tám giờ.
Người làm tới nói phòng Hướng Phù Sinh không có động tĩnh gì, hỏi có cần gọi dậy không. Hắn nghĩ có lẽ cô cũng chẳng ngủ được nhiều nên cứ mặc cô ngủ, đi ăn sáng một mình.
Tới giờ cơm trưa, cửa phòng Hướng Phù Sinh vẫn đóng chặt. Lâm Sóc cảm thấy lạ bèn lên tầng xem thử. Cô vẫn ngủ, nhưng tấm chăn không bị đá sang một bên như mọi khi, mà ngược lại, quấn chặt quanh người như một chiếc kén. Hắn vội vã bước tới xem, thấy môi Hướng Phù Sinh trắng bệch, thử sờ tay lên trán cô, nóng hầm hập rồi.
"Mau đi gọi bác sĩ." Hắn lạnh lùng bảo đám người sau đó ôm chặt cô vào lòng, gấp gáp gọi: “Phù Sinh, tỉnh dậy."
Trán cô nhăn lại, giống như bị cơn ác mộng nào đó quấy nhiễu, miệng mấp máy nói gì đó không rõ. Lâm Sóc kề tai nghe, một hơi thở nóng hổi xộc vào da thịt hắn cùng lúc với những lời mê sảng khiến hắn đau nhói.
"Lâm Sóc, trả cha lại cho tôi... Trả lại cho tôi..."
Câu nói này cô từng nói với hắn một lần. Lúc ấy cô nắm chặt vạt áo hắn, quỳ dưới chân hắn mà khóc không ra tiếng. Chẳng còn cái gì là tự trọng, chẳng còn gì là thân phận nữa. Cô hét đến cháy lòng: "Lâm Sóc, trả cha lại cho tôi!"
"Phù Sinh, anh có thể trả lại em tất cả, chỉ có điều này là không thể nào."
Hắn thì thầm. Cho đến nay, hắn vẫn không cảm thấy hối hận về tất cả mọi việc. Điều sai duy nhất chính là, hắn không nên bị rung động, khiến vết thương của cô trở thành nỗi đau của chính mình.
Bác sỹ bước vào, đo nhiệt độ rồi truyền nước cho Hướng Phù Sinh.
Lâm Sóc đắp một chiếc khăn ấm lên trán cô, đoạn ngồi bên giường, ngẩng nhìn những giọt thuốc tí tách rơi trong chai bằng một nhịp điệu đều đều.
Cô cứ thích đá chăn ra như thế, hay cảm cũng chẳng có gì lạ. Ở nhà có người làm chăm sóc còn như vậy, không biết ba năm ra ngoài một mình thì sao.
Lâm Sóc bỗng chốc nhớ lại hơn bốn năm trước, khoảng thời gian hắn và cô ở Mỹ bên nhau.
Căn hộ mà hắn thuê có bức tường màu trắng ngà, giữa phòng khách là chiếc đèn treo bằng thủy tinh. Cô thường nằm dài trên sô pha ngâm cứu cuốn tập ghi chép, còn hắn, vẫn thường thích ngắm cô tha thiết cầu cứu mình mỗi khi gặp chỗ không hiểu.
Những ngày lễ lớn nhỏ, những lần vùi đầu trong thư viện, những ngày dài và đêm thâu, những ngày tháng có nhau ấy...
Như lỡ nghiện một mùi hương vương vất ám ảnh, hắn chẳng thể quên đưọc.
…..O…..
Thay đổi môi trường, bị kích động, cảm xúc lên xuống thất thường, cơn bệnh lần này ập tới thật hung hãn. Hướng Phù Sinh không đỡ sốt, tiếp nước hai ba ngày cô vẫn ngủ mê mệt, không ra được mồ hôi, hai cánh môi trắng bệch như tờ giấy, nói mê không dứt.
Cô ngã vào vòng xoáy kí ức, giống như sa chân vào nơi đầm lầy, liều mạng muốn tình lại, nhưng chẳng thế nào mớ nối mắt ra. Những hình ảnh đó, những quá khứ đó đó đều là những thứ cô liều chết cất giấu trong góc sâu nhất tâm hồn. Cô không muốn trở lại, không muốn đối diện với nó thêm nữa. Nhưng giờ đây tất cả như hàng trăm ngàn cánh tay bấu chặt lấy cô... Còn cô thì yếu đuối, bất lực trong cơn bạo bệnh.
Dường như được trở lại giữa con phố nước Mỹ, trước mắt cô hai bên đường giăng đầy những biểu ngữ ngày lễ tình Nhân, các nhà hàng cũng quảng cáo những thực đơn đặc biệt dành cho các đôi các cặp. Lâm Sóc đứng tại góc phố, hai tay đút trong túi quần, nhìn về phía xa, dường như đã thấy cô đi tới, khóe môi hắn chậm rãi nở một nụ cười.
Cô đi giày cao gót, vô tư chạy về phía hắn. Mở rộng vòng tay, hắn đón cô vào lòng. Cô hít hà, trong mũi vấn vít mùi thơm lành lạnh nam tính, rồi ngẩng đẩu lên, cắn yêu chiếc cằm của hắn, cười đến nỗi đôi mắt híp lại. Hắn cũng không vừa, đang cười, bỗng cúi đầu hôn lên môi cô. Cô kiễng chân, vòng tay ôm hắn thật chặt. Một nụ hôn sâu nồng nàn.
"Vừa mới xuống máy bay, em đã đuổi hết người làm chạy tới gặp anh ngay, có phần thưởng gì không đây?" Nụ hôn kết thúc, gương mặt cô ửng đỏ, vừa lườm vừa đẩy yêu hắn một cái.
"Vậy thì... thưởng cho em được ăn đồ ăn anh làm nhé?"
"Cái gì, anh mà cũng biết nấu ăn á?"
Nghe thế hắn nhướn mày, hơi mỉm cười: "Ăn thử thì biết."
"Chỉ tỏ vẻ nguy hiểm là giỏi."
Cô lầu bầu khoác tay hắn, hai người cùng nhau trở về nhà.
Nhà hắn là một căn hộ thuê hai tầng sang trọng, phòng bếp kiểu mở đẩy đủ tiện nghi. Cô đứng dựa