XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phát Rồ

Phát Rồ

Tác giả: Thả An

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341208

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1208 lượt.

vào sô pha, ngắm hắn mặc tạp dề nấu nướng. Tay áo xắn lên một nửa, làm lộ ra cơ bắp với những đường nét rắn chắc, động tác rất thành thạo. Không lâu sau, không gian đã ngào ngạt mùi thơm của dê nướng.
"Thịt dê nướng cỏ ngọt, trai nướng tỏi pho mát, thêm chai Mouton này, cũng không đến nỗi tệ nhi?" Lâm Sóc bày thức ăn ra trước mặt cô.
"Lại hải sản, lại dê nướng, phong phú lên một chút chứ?"
"Sợ em ăn không no, lại giận anh."
"Để xem mùi Vị thế nào mới nói được."
Lâm Sóc làm tư thế mời, Hương Phù Sinh liền xắt một miếng dê nướng nhỏ đưa lên miệng, nhai nhai rồi nuốt, lại thử một con trai. Cuối cùng, cô nhấp một ngụm rượu. Dưới ánh nến, cô nhìn hắn, không nói gì.
"Sao không nói gì, ngon quá phải không?"
Hắn cười. Cô cũng bật cười: "Từ trước đến giờ anh đều tự tin về bản thân như thế à? Thức ăn thì rất tuyệt. Nhưng điều đáng tiếc là ở chai Mouton này, nếu uống sớm hai năm thì ngon hơn."
"Tiểu thư của tôi ơi, cô đúng là chuyên gia ẩm thực đấy." Hắn nghiêng người về trước, véo nhẹ mũi cô, vẻ mặt ôn hòa.
Ánh nến ấm áp hắt lên gương mặt hắn, rượu chưa nồng là bao nhưng cô đã như say. Đúng là người đẹp rượu ngon, những ngày tháng tuyệt vời.
Cô nghe thấy bản thân mình đang lẩm bẩm: "Nếu như quen anh từ hai năm trước thì tốt biết bao."
Vầng sáng ấm áp cùng những món ăn ngon dẩn dần liêu tan, Lâm Sóc cũng biến mất, bốn bề tối đen như mực.
Hạ Thiệu Phong đột nhiên xuất hiện trưóc mặt cô, giữ lấy tay cô, gương mặt khó tin, xương gò má hãy còn vết trầy da: "Crystal, em ở cùng Lâm Sóc thật à?"
Cô đang vội đến thư viện liền giằng tay anh ra, vén vén mái tóc nói: "Chẳng phải Lâm Sóc đã nói rõ ràng với anh rồi sao? Việc gì phải ngồi máy bay mười mấy tiếng sang tận đây để xác nhận?"
"Cậu ta không đơn giản như em tưởng đâu, anh không muốn em bị tổn thương." Hạ Thiệu Phong tha thiết nói.
"Rõ ràng là anh giới thiệu anh ấy cho em cơ mà. Nói xấu sau lưng bạn mình, không giống anh chút nào." Cô lách sang một bên định đi, nhưng Hạ Thiệu Phong đã giữ tay cô lại.
\'\'Anh không thể ngờ cậu ta lại dám ra tay với em,…"
"Hướng Phù Sinh này không dễ bị người ta chi phối đâu, ai đối tốt với em, ai phụ bạc, em phân biệt được." Cô chầm chậm rút tay ra: "Chẳng có ai đợi ai mãi được. Thiệu Phong, em đã từng thích anh, nhưng giờ người trong lòng em là Lâm Sóc.”
"Crystal…" Hạ Thiệu Phong mím chặt môi, vẻ hùng hổ quậy phá thường ngày biến mất, bàn tay bên hông nắm lại thật chặt.
Hướng Phù Sinh chau mày, quay người bỏ đi. Cô nghe thấy tiếng anh vang lên từ sau lưng: "Tin anh một lần cuối thôi, đừng qua lại với Lâm Sóc nữa."
Cô chỉ nói: "Anh hãy về đi, vết thương kia cẩn chăm sóc cho cẩn thận."
Dù không ngoảnh lại, nhưng dường như cô nhìn thấy Hạ Thiệu Phong sau lưng mình. Anh đứng giữa con đường đầy tuyết, như một bức tượng, dòng người qua lại che khuất dần ánh nhìn đăm đăm của anh.
Cô cứ đi về phía trước, đi mãi, con đường cứ kéo dài, dẫn tới một cánh cửa lớn. Cô mở ra, bên trong hóa ra là phòng làm việc của cha.
Cha cô lúc ấy đang đứng trước bàn làm việc, khuôn mặt lộ vẻ giận dữ, Lâm Sóc đứng đối diện với ông, nở nụ cười chế giễu.
"Xảy ra chuyện gì vậy?" Cô bước tới, khó hiểu nhìn hai người.
Ông Hướng trợn mắt nhìn cô, chưa bao giờ ông nhìn cô bằng ánh mắt như vậy, một ánh mắt mang theo cơn thịnh nộ không thể tưởng tượng nổi. Ông quay sang màn hình vi tính, dứt cáp headphone ra, mở to âm thanh.
Trên màn hình, một đôi nam nữ không mảnh vải che thân đang quấn lấy nhau, tiếng rên rỉ của cô gái gấp gáp như thế sắp lên đỉnh cao khoái càm. Hướng Phù Sinh choáng váng lùi một bước, giống như bị sét đánh trúng người, khó khăn lắm mới quay sang nhìn Lâm Sóc.
"Sao lại... chuyện này... chúng ta..
Cha tắt phụt đoạn phim, giọng lạc đi: "Tôi đã nuôi dạy ra một đứa con gái ngoan thế này sao? Bị người ta lừa tới nước này mà vẫn không chịu tỉnh ngộ!"
Lâm Sóc cười nhạt, vẫn nụ cười quen thuộc. Hắn nhìn cô, nhún vai: "Anh gửi cho cha em đấy."
Cô há hốc miệng, không dám tin. Lâm Sóc thôi nhìn cô, quay sang ông Hướng: "Bác Hướng, thôi đừng tranh cãi nữa, như thế sẽ tốt cho cả ba chúng ta. Bác cũng không muốn đoạn phim này bị phát tán trên mạng chứ?"
"Lâm Sóc, mày là đồ bỉ ổi vô liêm si!" Giọng cha phát run.
Lâm Sóc đút tay vào túi quần, nhún vai: "Nghĩa là bác không đồng ý rồi. Dễ thôi, ngày mai bác sẽ được thấy ảnh nóng của Crystal trên báo. Tới lúc đó nhà họ Hạ từ hôn không nói, mà cả Hồng Kông này sẽ được chiêm ngưỡng vẻ đẹp con gái bác một cách trọn vẹn."
Cha chỉ tay vào mặt Lâm Sóc định nói gì đó, đột nhiên khóe môi ông tím lại, nói mãi không ra một chữ, ngã vật ra đất.
Cô choàng tỉnh, xông tới ôm chật lấy cha, hét to hết mức có thể: "Mau gọi xe cứu thương!"
Ngẩng đẩu lên, cô bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Lâm Sóc. Không một chút kinh hoàng hay hối hận, hắn lãnh đạm nhìn chằm chằm vào cha cô, lúc này đã rơi vào hôn mê. Đoạn hắn liếc cô, như liếc qua một thứ đồ đã hết giá trị sử dụng.
Giọng hắn bình đạm không gợn chút cảm xúc: "Xin lỗi nhé, tôi... lực bất tòng