Tác giả: Thả An
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341198
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1198 lượt.
tâm."
Hít vào một hơi đầy khí lạnh, Hướng Phù Sinh mở bừng mắt. Những đồ vật bày trí quen thuộc, cô biết đây là phòng mình. Cô nhìn chằm chằm vào ngọn đèn trên tường, không rõ đây là thực tại hay là một giấc mộng khác nữa. Cô muốn ngồi dậy, bỗng phát hiện tay trái đang bị nắm rất chặt. Người nắm chặt tay cô, lúc ấy đang ngủ gục bên giường.
"Lâm Sóc." Hai tiếng ấy rung lên từ cổ họng Hướng Phù Sinh, khản đặc tới nỗi nghe không rõ.
Tại sao vẫn cứ nắm chặt lấy bàn tay cô? Tại sao vẫn chăm sóc cô ân cần đến thế? Chẳng lẽ hắn nghi cô còn có thể dại dột lần nữa? Chẳng lẽ hắn nghĩ, mối tình oan nghiệt mà hắn mãi cố chấp theo đuổi, tới giờ này phút này, có thể khiến cô từ bỏ lòng căm hận ư?
Cô đã khờ khạo dấn thân vào ma trận hắn dày công bày bố, mặc cho hắn công thành đoạt đất, từng bước một thủ thắng.
Hướng Phù Sinh nhìn khuôn mặt đang ngủ của Lâm Sóc. Sao mà vô hại, sao mà bình yên đến thế... Nơi khóe miệng đẹp đẽ kia còn ẩn hiện một nụ cười.
Là mơ ư? Hướng Phù Sinh có chút nghi hoặc.
Chỉ một tích tắc, cô dùng sức rút mạnh tay. Đôi môi khô nứt nặn ra một nụ cười lạnh lùng.
Lâm Sóc, bây giờ, chính tôi sẽ là người đập tan giấc mộng đẹp của anh.
Thấy động, hắn mà mắt ra. Có lẽ vài ngày nay thiếu ngủ, vẻ mặt hắn còn đôi chút mệt mỏi, nhưng thấy Hướng Phù Sinh tỉnh lại, hắn lập tức trở nên tỉnh táo, sai người làm đi mời bác sĩ tới.
Hắn đưa tay sờ thử trán Hướng Phù Sinh, thở phào một hơi, nở nụ cười nhẹ nhõm: "Cuối cùng em cũng tỉnh. Đói không? Để tôi sai người nấu ít cháo."
Hướng Phù Sinh không phản đối, người hầu bèn dìu cô dậy đi tắm rửa một lượt, sau đó mời cô ăn cháo. Bác sĩ tới khám qua rồi kê thuốc, lúc này cô mới lại từ trên giường ngồi dậy.
Lâm Sóc ngồi yên bên giường, vẻ mặt không còn sót lại chút vui mừng nào của khi nãy.
Hôn mê vài ngày, giờ đây trông cô gầy gò, mặt mũi xám xịt, chỉ có đôi con mắt vẫn linh động như thường. Đôi mắt ấy lúc này đang nhìn hắn chằm chằm, biểu lộ một nỗi uất hận chẳng thèm che giấu.
"Vài ngày qua em cứ nói mê suốt, toàn những chuyện quá khứ. Đợi em khỏe lên một chút, tôi sẽ gọi bác sỹ tâm lý tới khám cho em…”
"Chẳng phải anh đã sớm làm giấy xác nhận tôi là kẻ \'thần kinh có vấn đề’ hay sao?" Giọng cô khản đặc, nhưng vẫn gắng cắt lời hắn. "Còn muốn thế nào nữa?"
"Phù Sinh, em phản ứng hơi quá đấy." Hắn nhíu mày, "Tôi chỉ muốn..."
"Chỉ muốn sao? Muốn tốt cho tôi?" Cô nói rất khó khăn, từng chữ cứ như xé toạc cổ họng mà thoát ra khỏi miệng. "Cất hộ tôi bốn chữ ấy rồi cút đi."
Đôi con ngươi Lâm Sóc thu nhỏ lại. Hắn cúi mình, tóm lấy nửa người của Hướng Phù Sinh, đè cô xuống: "Hướng Phù Sinh, em tưởng giờ này phút này em còn đủ tư cách nằm trên chiếc giường này à? Tôi còn khách khí nên mới nói câu xin lỗi. Nói cho em biết, tôi không nợ em cái gì hết." Giọng hắn ngang ngược: "Tôi muốn em, thì em phải là của tôi, em không có quyền chọn lựa."
"Người làm có trời biết." Hướng Phù Sinh nói.
Hướng Phù Sinh giơ tay định tát Lâm Sóc một bạt tai, đến nửa chừng bị hắn tóm được, ghì chặt xuống giường. Hắn gần như phát điên, trở mình đè cô xuống, nở nụ cười u ám: "Lâm Sóc này không tin thần phật, không tin số mệnh, càng không sợ quả báo, chết chóc gì cả!"
Hướng Phù Sinh phủ phục dưới bóng đen cơ thể Lâm Sóc, không hề có chút sợ hãi. Cô cười. Cười đến mức ho trối chết, cười đến mức cả lồng ngực như vỡ vụn. Cô nói: "Lâm Sóc, tôi sẽ chờ xem anh bị quả báo thế nào!"
Bàn tay Lâm Sóc dần siết chặt cổ tay cô: "Hướng Phù Sinh, em tưởng Lâm Sóc này không thể sống thiếu em được à?"
Cô nhìn lại hắn đầy thách thức: "Anh nói xem? Lâm Sóc có thể sống thiếu Hướng Phù Sinh hay không?"
Lâm Sóc nhìn sâu vào mắt Hướng Phù Sinh hai giây, bất chợt hôn xiết lấy cô. Lưỡi hắn điên cuồng bá chiếm. Đôi tay hắn trườn trên cánh tay cô, vượt qua lớp áo ngủ, lần mò cởi phăng chiếc khóa sau lưng. Hắn ngấu nghiến cổ cô như một kẻ đói lâu ngày trước đĩa thức ăn nóng hổi.
Phải, Hướng Phù Sinh, tôi không thể thiếu em được.
Để lại một vết hôn màu đỏ tím trên cổ cô, đó là thói quen không hề thay đổi của hắn.
Những thứ là của mình, hắn sẽ đánh dấu, để cho cả thế giới phải biết.
Dứt toạc hai hàng cúc phía trước chiếc áo ngủ, Lâm Sóc hít hà đôi xương quai xanh thẳng tắp, điên cuồng hôn lên đó. Hắn giày vò ngực cô qua lớp áo mỏng... rồi tách hai chân cô...
Từ trước tới nay, trên giường, với cô, hắn luôn là chúa tể.
Hướng Phù Sinh xoay đầu, nắm chặt chiếc gối. Những tiếng rên khan đầy bức bối. "Lâm Sóc, đây là câu trả lời của anh à?" Cô trào phúng.
Dừng lại trong phút chốc, rồi lại đột ngột tiếp tục. Hắn sán tới bên tai Hướng Phù Sinh, nói rành rọt từng chữ một "Hướng Phù Sinh, em là người đàn bà của tôi."
Quấn quít, hòa quyện, rồi giải tỏa.
Ba năm, những tình cảm dồn nén đã quá nhiều, cũng quá phức tạp, khiến cho cuộc tình này sâu cay đến vô tận.
Tàn cuộc, cô mệt mỏi thiếp đi trong vòm ngực hắn. Hắn ôm chặt cô. Xa cách lâu đến thế, cứ tưởng tìm lại được những gì đã mấ