Tác giả: Thả An
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341203
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1203 lượt.
t, nhưng sao trái tim lại càng trống trải mông lung?
Hắn bước ra ngoài, đóng cửa kính lại, bầu trời bên ngoài đã nhá nhem tối. Tựa mình vào lan can, hắn châm một điếu thuốc. Bàn tay cầm bật lửa vẫn còn lưu lại hơi ấm của cái ôm ban nãy.
Nhìn từ đỉnh núi xuống cảnh sắc thật tuyệt, chỉ có biển và những ngọn hải đăng lấp lánh.
Nếu không ở đây ngắm phong cảnh sẽ không biết rằng trên đời này, những con đường bình dị thật quá nhiều. Hắn không muốn mãi đứng ở chân núi nhìn lên, hắn phải tìm cách leo đến đỉnh. Mỗi một bước tiến lên đều phải tính toán.
Mà trong một ván cờ, thể nào cũng phải có được có mất.
Hắn không phải chưa từng do dự. Cô cười, hắn sẽ vui theo, cô khóc, hắn sẽ âu sầu. Đó không phải đóng kịch, mà là chân thành.
Đổi cả thiên hạ lấy nụ cười của nàng, quy thuận núi sông để cho nàng niềm vui, thật là lãng mạn, nhưng lại chẳng phải Lâm Sóc.
Hắn không thể từ bỏ mối thù với Hướng Hằng, không thể từ bỏ ván cờ hắn đã dốc cạn mọi thứ của bản thân ra đánh cược.
Cho nên, hắn đành từ bỏ cô. Để cô đau, để cô hận, rồi tự mình hứng chịu nỗi đau ai oán gấp trăm ngàn lần.
Điếu thuốc đã tắt, hắn quay mình lại, tựa lên hàng lan can chạm hoa như cũ. Dư vị đắng chát của điếu thuốc vẫn đâu đây, còn mùi hương của cô đã theo gió tiêu tan.
Hắn bỗng nhớ đến một bài hát, tên là "Trăm năm cô đơn".
Bài hát thế này:
Trái tim, thuộc về em, anh mượn về ký thác, lại hóa ma quỷ trong anh.
Em, thuộc về ai, người tình cờ ngang qua, để lại những trống trải dâng trào.
Đều nhờ dọc đường, dọc đường, cơn mưa trút nước, minh chứng dấu chân anh qua.
Mà sao khi nhắm chặt mắt rồi bừng mở, chỉ thấy sa mạc, nào có bóng lạc đà.
Bóng hình là chân thật, người đến là hư vô, lấy gì nắm giữ;
Trăm năm trước, em chưa là em, anh đâu đã là anh;
Đau thương là thật nước mắt là dối, làm gì có nhân quả;
Trăm năm sau, chẳng còn em, cũng chẳng còn anh.
Gió, thuộc về trời, anh mượn về thổi chơi, lỡ miệng thổi bùng khói lửa nhân gian.
Trời, thuộc về ai, anh mượn về ngắm nghía, tình cờ nhìn ra dáng hình em.
Lâm Sóc cuối cùng đã hiểu, hắn tưởng có thế từ bỏ, cuối cùng vẫn là không nỡ.
Tỉnh dậy từ cơn mê, Hướng Phù Sinh thấy mình mẩy đau nhức, đầu óc mụ mị. Trên tầng không có người, chỉ có ánh nắng từ ngoài rót xuống tấm thảm cách giường một khoảng nhỏ. Bạn đang đọc truyện tại website:
Cô thấy mình ăn vận chỉnh tề, chăn cũng đắp một cách ngay ngắn, không hề bị đá ra như mọi khi, giống như có người suốt đêm thức canh cho mình ngủ vậy.
Chống tay ngồi dậy, cô bước vào nhà tắm. Trong chiếc gương phía trên bồn rửa mặt cô nhìn thấy chính mình: Gương mặt trắng bệch không chút sắc máu, vết hôn bầm tím trên gáy nhìn vẫn rõ ràng.
Kí ức ngày hôm trước chậm rãi hiện lên trong đầu, giờ cô biết chắc đó không phải một giấc mơ. Cởi chiếc áo trên người, những vết tích của cuộc truy hoan bỗng chốc hiện ra trước mắt.
Trận vật lộn sống chết như thế đau đớn tới nhường nào, có lẽ chỉ cô hiểu rõ nhất.
Có thể hắn đã quên những tấm ảnh đăng trên báo ngày ấy. Nhưng cô thì nhớ, nhớ rõ ràng.
Từng bài báo, từng bức ảnh, đột nhiên hiện ra ngay trước mắt. Những bức ảnh do chính tay hắn gửi cho tòa soạn. Chỉ vì muốn nhà họ Hạ từ hôn, muốn nhà họ Hướng không thế ngóc đầu lên được nữa, mà hắn đang tâm gửi những bức hình đó đi.
Cúi xuống mở van nước, cô vốc nước lạnh vào mặt. Ngước mắt nhìn lên, cô gái trong gương chẳng có vẻ gì đau buồn.
May nhờ có hắn, thật phải cám ơn hắn, khiến cô hiểu rằng, cái kết của mọi câu chuyện đều chẳng có gì khác ngoài ly biệt.
Cô tưởng rằng chỉ có hơi ấm của hắn mới xua được cái lạnh mùa đông, tưởng rằng được hắn ôm trong vòng tay là có thể vượt qua tất cả. Kết quả lại là bị điều khiển, mất hết khả năng tự mình bước đi.
Ai mà ngờ dù chỉ có một mình, người ta vẫn có thể tồn tại. Củi đốt cũng ấm không kém cái ôm, cùng lắm thì mặc thêm chiếc áo rét là có thể tự do đi lại.
Giống như người ta nói: Ngày ấy tôi nắm tay anh, trước giờ chẳng màng đến tự do. Chỉ cần vĩnh viễn có anh ở đó, đã cảm thấy hạnh phúc thật lớn lao.
Nào ngờ giờ đây cũng đôi tay này lau khô giọt nước mắt, cho dù tình yêu anh chưa tắt, thì người cũng đã vỗ cánh bay xa.
Cô đã nói, muốn xem Lâm Sóc bị quả báo thế nào, nhất định cô phải chờ để xem bằng được.
Yêu và hận chẳng qua chỉ cách nhau một ý nghĩ.
Theo chỉ thị của bác sĩ, cứ đúng giờ uống thuốc, vài ngày sau, bệnh cảm mạo của Hướng Phù Sinh đã gần khỏi, chỉ còn hơi ho một chút. Lâm Sóc ở suốt bên cạnh chăm sóc, công việc ứ đọng rất nhiều, do đó vài ngày gần đây bận đến nỗi không thấy mặt mũi đâu.
Cứ mười giờ tối, Hướng Phù Sinh đã lên giường đi ngủ, còn hắn thường nửa đêm mới trở về. Có khi hắn vào phòng cô, chẳng để làm gì, chỉ ngồi bên mép giường nắm lấy tay cô, mỗi lần như thế là hết cả đêm dài. Cô ngủ giấc không sâu, có lần mơ hồ tỉnh lại, thấy hắn gối đầu lên tay cô, nhắm mắt như thể đang ngủ, mình mẩy đầy mùi rượu. Cô cứ thế ngắm gương mặt đang ngủ của hắn, rồi lại mơ mơ màng màng thiếp đi.
Ban ngày cô ở trong vườ