Tìm Thấy Nhau Trong Nỗi Cô Đơn
Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343201
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3201 lượt.
ó y hãm hại phỉ báng, mong hai anh chị tin ở điều này, cũng mong thông cảm bỏ qua cho. Cuối cùng nhấn đi nhấn lại, anh suốt đời không bao giờ quên sự quan tâm và giúp đỡ của chị đối với anh trước đây, cho dù hiện giờ đã nổi cơn sóng gió, đem lại sự bất hoà trong gia đình chị, một lần nữa anh xin được thứ lỗi, còn điều mà anh làm được, cũng là điều anh xin hứa là ở đâu trong trường hợp nào anh cũng có thể nói là Cảnh Tuyết Ấm không có quan hệ yêu đương. Viết xong thư, trái tim anh mới dần dần bớt xúc động, ngồi tại chỗ chấm một điếu thuốc hút, rồi mở máy cassette do Liễu Nguyệt đưa từ bên Song Nhân Phủ sang, nghe băng nhạc đưa ma. Một tia nắng đỏ rọi vào cửa sổ bằng kính, trời đã sắp tối, Trang Chi Điệp cầm hai bức thư đi ra phố, trong lòng đã định liệu đâu vào đấy, sang sớm mai sẽ đến gặp Lan, nhờ chuyển bức thư của Chung Duy Hiền tới An Huy. Nhưng khi ra gửi thư cho Cảnh Tuyết Ấm, lẩn thẩn thế nào Trang Chi Điệp đã nhét cả hai bức thư vào thùng thư một lúc. Thư nhét vào rồi mới thừ người ra tại chỗ hối hận.
Bao nhiêu năm trước quan hệ với Cảnh Tuyết Ấm trong sạch quá, bản thân tự ty nhút nhát quá, nếu thời ấy giống như bây giờ thì hôm nay sẽ ra sao? Trang Chi Điệp đấm vào mình một cái thật mạnh, song lại nghi hoặc thời ấy mình đúng hay bây giờ mình đúng. Chợt thấy trong lòng buồn nôn, oẹ oẹ định nhổ ra. Mấy người đi đường ngang qua bên cạnh liền bịt mồm bịt mũi.
Trang Chi Điệp vừa ngẩng đầu lên, lại đã nhìn thấy một người đeo băng nhân viên, theo dõi vệ sinh giữ gìn bộ mặt thành phố đang đứng gần đó chăm chú nhìn mình, hơn nữa đã móc hoá đơn phạt tiền ra. Trang Chi Điệp bực tức phải đi đến miệng đường ống thoát nước, nhưng oẹ oẹ mãi mà không nôn ra được.
Về đến nhà, đầu óc mụ mị thế nào, Trang Chi Điệp đưa tay gõ cửa, mới nhận thấy Ngưu Nguyệt Thanh đâu có ở nhà bên này. Anh lặng lẽ mở cửa, đứng bần thần trong phòng khách, chợt cảm thấy cô đơn hiu quạnh. Vì Chung Duy Hiền, anh có thể viết thư, vì gia đình Cảnh Tuyết Ấm anh có thể đi chứng minh, song đứng trước mâu thuẫn của gia đình mình, anh không giải quyết nổi và cũng không biết giải quyết như thế nào.
Giữa lúc này có tiếng gõ cửa. Trang Chi Điệp cứ tưởng Liễu Nguyệt đã sang, nào ngờ người đến lại là Đường Uyển Nhi.
Đường Uyển Nhi nói:
- Sao anh đáng thương thế này? Ban ngày cô Thanh và Liễu Nguyệt ăn uống vui chơi cả ngày ở nhà thầy Phòng, còn anh thì một mình lẻ loi ở đây ư?
Trang Chi Điệp đáp:
- Anh có âm nhạc.
Nói rồi lại mở băng nhạc đám ma.
Đường Uyển Nhi hỏi:
- Sao anh lại nghe nhạc đưa đám thế này? Nhạc này không tốt lành lắm đâu!
Trang Chi Điệp đáp:
- Chỉ có loại nhạc này mới làm yên lòng người.
Trang Chi Điệp kéo tay Đường Uyển Nhi ngồi xuống mep giường. Anh hôn chị ta, cười không thành tiếng, rồi cúi đầu xuống. Đường Uyển Nhi hỏi:
- Anh và chị ấy mâu thuẫn ư?
Trang Chi Điệp không trả lời, song Đường Uyển Nhi lại rưng rưng nước mắt, gục đầu vào ngực anh nức nở, khóc lóc thế, càng làm Trang Chi Điệp rối ruột rối gan, anh lấy khăn tay lau nước mắt cho chị ta, sau đó cầm tay chị ta vuốt ve xoa bóp, vuốt ve xoa bóp như kỳ cọ một cục tẩy, cả hai đều lặng lẽ không nói gì. Chợt chị ta gỡ tay ra, từ trong túi xách để đàng sau, chị ta lấy ra từng thứ. Một chai nước quả vitamin C, một gói giấy bánh rán, trong bánh rán đã kẹp sẵn hành tây và tương mì, ba quả cà chua, hai quả dưa chuột, đều được rửa sạch sẽ, đựng trong một túi ny lông nhỏ. Đường Uyển Nhi khe khẽ nói:
- Trời đã tối thế này, chắc chắn anh chưa ăn cơm.
Trang Chi Điệp cầm lên ăn, Đường Uyển Nhi nhìn anh ăn chăm chú, khi anh ngẩng lên nhìn lại, thì chị ta cười ngặt nghẽo, định nói những gì, song không biết nói ra sao. Sau đó đã kể:
- Hôm nay Hạ Tiệp nói một chuyện vui, buồn cười lắm. Chị ấy kể, có một người nhà quê đi trên đại lộ Bắc, tìm khắp nơi không thấy nhà vệ sinh, nhìn chỗ chân tường vắng người, liền vội vàng tụt quần đại tiện một cái cực nhanh, vừa nhấc quần lên, thì cảnh sát đi tới, anh ta liền cầm cái mũ lá trên đầu chụp lên đống phân và cứ thế giữ chặt mũ. Cảnh sát hỏi "Anh làm cái gì vậy?". Anh nhà quê đáp: "Bắt được con chim sẻ". Cảnh sát đòi nhấc mũ ra. Anh nhà quê đáp: "Không được nhấc, xin chờ tôi ra cửa hàng kia mua một cái lồng đã". Nói xong hấp tấp chạy trốn, còn người cảnh sát thì cứ cẩn thận ấn chặt cái mũ lá. Câu chuyện có ý nghĩa đấy chứ?
Trang Chi Điệp cười đáp:
- Hay đấy, nhưng anh đang ăn mà em lại kể chuyện đại tiện.
Đường Uyển Nhi liền kêu lên:
- Chết cha, anh nhìn em…
Đường Uyển Nhi liền giơ nắm tay đấm vào đầu mình, sau đó cười, đi vào nhà bếp lấy khăn rửa mặt. Đôi chân thon dài của chị ta đi giày cao gót, bước thành hình chữ nhất. Khăn tay đã đưa tới, Trang Chi Điệp vừa lau miệng vừa nói:
- Uyển Nhi này, ngày thường anh không để ý, em đi bộ tư thế đẹp lắm.
Đường Uyển Nhi đáp:
- Anh đã nhìn ra chân trái em vốn hơi choãi ra, gần đây em có ý nắn lại, bước đi thành chữ nhất.
Trang Chi Điệp giục:
- Em đi lại lần nữa cho anh xem nào.
Trang Chi Điệp tránh ánh mắt của chị ta, ôm đầu