Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343277

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3277 lượt.

này, họ bảo tình cảm của thầy đối với Cung Tịnh Nguyên sâu nặng lắm!
Trang Chi Điệp hỏi:
- Họ nói thế à?
Chu Mẫn đáp:
- Chứ còn sao nữa? Đều là danh nhân như nhau, hình tượng của thầy như thế, ai ai cũng tôn kính, còn Cung Tịnh Nguyên thì như vậy.
Trang Chi Điệp nói:
- Không nói chuyện ấy nữa. Cậu định sang tôi có việc gì? Lâu lắm rồi không thấy toà án tiếp tục mở phiên toà, cũng chẳng có động tịnh gì. Xử lý vụ án kéo dài như vậy, năm nào tháng nào mới kết thúc đây, cứ dây dưa mãi, đến ma cũng không chịu nổi. Mà Bạch Ngọc Châu thì năng đi lại, chốc chốc lại tìm đến làm cái này làm cái nọ.
Chu Mẫn nói:
- Em cũng ba hôm lại đi gặp Tư Mã Cung một lần, chưa biếu thứ gì lớn, nhưng lần nào cũng hai ba mươi đồng quà nhỏ! Chiều nay em lại đi, cũng coi như ông ấy đã mở mồm từ bi nhà Phật, ông ấy bảo không cần phải mở phiên toà nữa, sự việc đã sáng tỏ. Những luận chứng của các nhà văn và giáo sư mà chúng ta đã đưa đến rất kịp thời, cũng rất quan trọng. Ý kiến của toà án định kết án!
Trang Chi Điệp vội hỏi:
- Có để lộ sẽ kết án như thế nào không?
Chu Mẫn đáp:
- Ông nói đại ý là bài văn có chỗ sơ suất, nhưng không thuộc diện xâm phạm quyền danh dự công dân, lại xét thấy đơn vị cũ đã từng kỷ luật tác giả nên đề nghị toà án triệu tập hai bên thông qua hoà giải lần cuối cùng để thông cảm và loại bỏ sự hiểu lầm, trở lại quan hệ tốt đẹp. Nói như vậy là chúng ta đã thắng kiện. Nhưng Tư Mã Cung bảo sau khi Cảnh Tuyết Ấm biết ý này của toà án, đã gặp lại viện trưởng, còn tìm cả bí thư phụ trách chính trị và pháp luật của thành phố, nên viện trưởng yêu cầu viết lại báo cáo kết án. Tư Mã cung cũng thuộc loại anh chị chẳng phải vừa, đã nổi nóng lên và vẫn báo cáo lên trên kết luận ban đầu. Viện trưởng bảo, vậy thì phải họp uỷ ban xem xét. Vấn đề hiện nay là uỷ ban xem xét của cả viện có sáu người, ba uỷ viên ngả theo mình, viện trưởng và hai uỷ viên kia ngả theo Cảnh Tuyết Ấm. Tuy nói mỗi bên một nửa, song viện trưởng ở bên kia, nếu viện trưởng tỏ thái độ đầu tiên, thì các uỷ viên của bên này sẽ khó nói, hoặc thay đổi thái độ. Cho dù không thay đổi thái độ, có một người bỏ phiếu trắng không có ý kiến thì tỉ số sẽ là ba hai.
Chu Mẫn nói xong, thấy Trang Chi Điệp ngửa người trên ghế đệm da nhắm mắt lại, liền hỏi:
- Thầy Điệp ơi, thầy đã nghe rõ chưa?
Trang Chi Điệp giục:
- Cậu cứ nói tiếp đi.
Chu Mẫn đáp:
- Tình hình như vậy.
Trang Chi Điệp vẫn nhắm hai mắt, hỏi:
- Vậy theo cậu thì thế nào?
Chu Mẫn đáp:
- Đây là giờ phút then chốt của then chốt. Mười ngày nữa, thì uỷ ban này sẽ họp. Bởi vì viện trưởng đi Bắc Kinh họp, mười ngày sau mới về. Em nghĩ, trong mười ngày này, thầy xem có nên gặp chủ tịch thành phố trình bày không, để ông ấy làm việc với viện trưởng và bí thư uỷ phụ trách chính trị và pháp luật của thành phố.
Trang Chi Điệp nói:
- Mình biết nói chuyện này với chủ tịch thành phố thế nào nhỉ? Chủ tịch thành phố đâu có phải bạn như thầy Phòng của cậu, có chuyện gì cứ trực tiếp tìm đến được đâu. Trước kia cũng đã từng nhờ ông ấy giúp đỡ, nhưng đều không phải việc có tính nguyên tắc, ông ấy mới đi ám chỉ cho các ngành hữu quan. Còn việc này thì để ông ấy đi nói như thế nào đây? Người ta là lãnh đạo, phải xem xét, trong trường hợp không ảnh hưởng xấu đến địa vị và uy tín của mình, ông ấy mới làm được Chu Mẫn à!
Chu Mẫn nản lòng ấp úng đáp:
- Thế thì…
Trang Chi Điệp định nói điều gì, song lại thôi. Hai người cùng im lặng. Đường Uyển Nhi thấy trong nhà không nói chuyện nữa, bước vào xem thế nào. Biết câu chuyện không hoà nhập, vội vàng bưng lên ba chiếc bánh còn mềm vừa tráng xong mời ăn. Trang Chi Điệp ăn một cái, lấy lý do đã ăn no, định ra về. Chu Mẫn giữ thế nào cũng không ở lại, liền bảo:
- Vậy thì thầy thong thả mà đi!
Còn tiễn ra đầu ngõ.
Trang Chi Điệp chưa về đến nhà thì Chu Mẫn đã đến trạm điện thoại công cộng đầu ngõ gọi cho Ngưu Nguyệt Thanh, kể lại cuộc nói chuyện giữa anh và Trang Chi Điệp, còn bảo cô hãy nên khuyên thầy nhiều hơn. Trang Chi Điệp vừa bước vào cửa, Ngưu Nguyệt Thanh đã hỏi ngay về việc kiện cáo, cứ giục đi gặp chủ tịch thành phố, có vuốt mặt cũng phải đi gặp. Vụ kiện đã tới bước này, thắng đến nơi rồi, còn để tuột khỏi tay sao, khẩu khí này càng khó nuốt.
Trang Chi Điệp cáu tiết, chửi Chu Mẫn là kẻ ranh ma, đã kể hết chuyện với Ngưu Nguyệt Thanh. Mình chưa về đến nhà hắn đã gọi điện đến. Ngưu Nguyệt Thanh cứ lật đi lật lại, hết nói xuôi lại nói ngược. Trang Chi Điệp đã miễn cưỡng đồng ý đi gặp, xong lại mắng nhiếc bản thân bất tài bị người ta dắt mũi.
Hôm sau đi gặp chủ tịch thành phố, chủ tịch đi vắng. Về nhà lại hớn hở, Ngưu Nguyệt Thanh hỏi:
- Người không gặp được, sao anh hớn hở thế?
Trang Chi Điệp đáp:
- Em đừng có ép anh như thế!
Ngưu Nguyệt Thanh bảo:
- Em biết đi cầu cạnh người ta khó lắm, nhưng chỉ còn có tám chín hôm, anh không tìm được người thì sao nào?
Trang Chi Điệp đáp:
- Vậy thì ngày mai anh lại đi. Anh là nhà văn! Anh còn là nhà văn quái gì nữa, anh cũng chẳng cần gì th