Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343279

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3279 lượt.

ại Chính có cụt chân cụt tay, thì cũng còn mạnh gấp mười người người có mười chân mười tay. Sau này em sang bên ấy, ở cũng không còn ở thế này, ăn cũng chẳng phải ăn như bây giờ, hàng ngàn người mong ước, hàng vạn người hâm mộ, nhưng đừng từ đấy mà quên anh chị nhé!
Liễu Nguyệt nói:
- Chứ không à? Đương nhiên em chẳng quen biết gì chị, em sẽ sai người của cục công an đến bắt các người, hoặc là đuổi ra khỏi thành phố, bởi vì em không thể anh chị luôn luôn cảm thấy em làm người giúp việc hèn mọn trong nhà này.
Nói xong cười ha ha, Ngưu Nguyệt Thanh thấy cô ta cười, cũng cười theo.
Tối hôm ấy Liễu Nguyệt soi gương đánh phấn, Ngưu Nguyệt Thanh giúp cô ta bôi má hồng. Trang Chi Điệp đứng bên cạnh ngắm nghía, cứ chê lông mày kẻ còn nhạt, phải kẻ đi kẻ lại mấy lần. Khi thay quần áo, Liễu Nguyệt ít quần áo tươi màu, quần áo của Ngưu Nguyệt Thanh lại giản dị quá, Trang Chi Điệp liền phóng "Mộc lan" đi tìm Đường Uyển Nhi. Đường Uyển Nhi và Chu Mẫn nghe nói gả Liễu Nguyệt cho con trai chủ tịch thành phố, cả hai đều hớn hở vui mừng. Đường Uyển Nhi lấy mấy bộ quần áo ngồi xe máy cùng Trang Chi Điệp phóng đi. Dọc đường lại bảo:
- Liễu Nguyệt gặp số đào hoa, bỗng chốc nên người. Hôm nay mặc quần áo của em, không biết ngày mai người ta mặc lụa là nhung the gì, có vứt vào thùng rác mình đi nhặt cũng chẳng đến lần. Xem ra, xét đến cùng anh vẫn chăm lo cho cô ta hơn, chỉ nghĩ đến lối thoát cho cô ta, còn em thì sống chết thế nào đáng thương ra sao chẳng ai quan tâm đến.
Chị ta nói trong nức nở nghẹn ngào, Trang Chi Điệp nói:
- Anh gả em cho lão tàn tật ấy em có lấy không? Em đừng có thấy trong bát cháo của người khác có một miếng da, thì ghen với giận. Em là người muốn chiếm đủ mọi thứ, muốn tiền, muốn có anh, muốn chơi bời, lại muốn xinh đẹp, càng muốn người…
Đường Uyển Nhi hỏi:
- Càng muốn người cái gì?
Trang Chi Điệp đáp:
- Còn hỏi ư? Mai kia nếu anh phát hiện ra một người mạnh hơn anh, nhất định anh sẽ để cho hai người lấy nhau, một lời than, anh cũng không hé răng.
Đường Uyển Nhi đấm hai tay vào lưng Trang Chi Điệp thùm thụp và nói:
- Em không lấy ai, em sẽ lấy anh. Em chỉ muốn anh nhanh nhanh lấy em cơ!
Liễu Nguyệt đang vấn tóc trước gương trong buồng tắm. Cô ta chỉ mặc quần lót và áo ngực. Cửa buồng tắm mở toang, Trang Chi Điệp và Đường Uyển Nhi vừa bước vào cửa chính, Liễu Nguyệt kêu oai oái, vội vàng khép cửa lại. Đường Uyển Nhi cầm lấy xấp quần áo vào buồng tắm, nói:
- Em có cho xem, anh ấy cũng không dám đâu, anh ấy định để chủ tịch thành phố khóet đôi mắt anh ấy hay sao?
Hai người cười hi hi ha ha ở trong buồng tắm. Một lúc sau đi ra, Đường Uyển Nhi nói:
- Thầy cô mau mau ra xem này, bộ quần áo này có lẽ không phải may cho em, mà hoàn toàn là vì Liễu Nguyệt. Cũng bộ quần áo ấy Liễu Nguyệt mặc vào trông sang trọng hẳn lên, Đại công tử kia trông thấy, cứ gọi là mê tít thò lò
Nét mặt Liễu Nguyệt tỏ ra mất tự nhiên. Ngưu Nguyệt Thanh vội vàng lườm Đường Uyển Nhi. Đường Uyển Nhi quay người đi cười trộm.
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Mai kia Liễu Nguyệt về nhà chồng, ảnh của Liễu Nguyệt phải đăng trang bìa tạp chí. Trường có hoa hậu của trường, viện có hoa hậu của viện, trong thành phố Tây Kinh, nếu chọn hoa hậu của thành phố, thì ngoài Liễu Nguyệt ra, còn ai vào đây được?
Liễu Nguyệt nói:
- Nếu hoa hậu của thành phố thì người đó là chị Uyển Nhi, ngày nào chị ấy đã là hoa hậu của huyện Đồng Quan mà.
Đường Uyển Nhi bảo:
- Tôi ấy à, đi cửa sau có lẽ còn được.
Trang Chi Điệp liền nháy mắt ra hiệu, rồi bảo Liễu Nguyệt thưa gửi chào hỏi như thế nào, quan sát đối phương ra sao. Nếu bằng lòng, thì vài hôm nữa sẽ chọn ngày, hai bên ăn cơm, coi như đính hôn. Còn việc cưới nhau, thì do em và Đại Chính tự quyết định. Ngay lập tức cùng với Liễu Nguyệt sửa soạn ra đi. Đường Uyển Nhi cũng đứng dậy ra về, bước theo nhau cùng ra cửa. Ngưu Nguyệt Thanh đã ra cửa, còn dặn dò Liễu Nguyệt phải tự nhiên, không tự ty cũng không lên mặt. Chị bảo:
- Cứ coi anh chị là gia đình mẹ đẻ của em, thành hay không thành không được để Đại Chính coi thường mình.
Trang Chi Điệp gạt đi:
- Thôi, thôi, những điều ấy Liễu Nguyệt còn mạnh hơn em là cái chắc.
Ra khỏi cổng lớn, Đường Uyển Nhi cứ khăng khăng đòi tiễn Liễu Nguyệt. Ba người đã đến ngoài cổng uỷ ban hành chính thành phố. Trang Chi Điệp bảo hai tiếng sau anh sẽ đón Liễu Nguyệt tại đây. Liễu Nguyệt vẫy tay đi vào, Trang Chi Điệp nói với Đường Uyển Nhi:
- Liễu Nguyệt đi nói chuyện tình yêu. Chúng mình cũng đi nói chuyện. Em đã đến khu rừng cây ngoài cửa Hàm Nguyên chưa? Đó là hễ nhập nhoạng tối là cứ từng đôi từng đôi ngồi san sát. Lúc còn trẻ chưa được hưởng thú vui của tình yêu dã ngoại, bây giờ đã quá tuổi, lại sẵn sàng đến đó học bù.
Đường Uyển Nhi reo lên:
- Hay quá! Đâu ngờ anh còn có tâm tư này, anh còn trẻ trung hơn cả thanh niên đấy. Anh có biết ai đã đem đến cho anh không?
Rừng cây ngoài cửa Hàm Nguyên rộng lắm, quả nhiên bên trong toàn là những cặp trai gái, họ ngồi gần nhau, nhưng đôi nào biết đôi


XtGem Forum catalog