Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343282

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3282 lượt.

ấy, không can thiệp lẫ nhau, tự say mê với bạn tình, gục đầu áp tai, ôm nhau đùa nghịch. Trang Chi Điệp và Đường Uyển Nhi đi vào trong rừng cây, lúc đầu không được tự nhiên lắm, tìm không ra chỗ tựa lưng, hễ đi qua trước mặt những đôi trai gái ấy, lại cúi gằm mặt xuống. Đường Uyển Nhi hỏi:
- Anh đi đâu vậy? Mình đã quá tuổi, quả thật không có chỗ dành cho mình ở đây anh nhỉ?
Chị ta đưa tay níu Trang Chi Điệp, tiện thể kéo ngồi xuống hòn đá dưới một cây đinh hương, Trang Chi Điệp bảo:
- Đinh hương này thơm quá.
Cặp mắt anh vẫn nhìn bên trái, bên phải. Đường Uyển Nhi vít đầu anh, bảo nhìn thẳng vào mình. Hai người ôm chặt lấy nhau, bỗng chốc rơi vào một thế giới khác. Trang Chi Điệp bế Đường Uyển Nhi ngồi gọn trong lòng, tháo đôi giày da cao gót treo lên cây đinh hương và cứ hùng hục nô nghịch chị ta như mèo như chó. Đường Uyển Nhi nhắc nhẹ:
- Đừng anh, người ta nhìn kia kìa!
Trang Chi Điệp đáp:
- Kệ xác họ.
Đường Uyển Nhi bảo:
- Dạo này bạo phổi gớm nhỉ?
Trang Chi Điệp nói:
- Bây giờ anh mới hiểu trong rừng cây có nhiều người nhất, ai ai cũng thả sức phóng túng nhất. Thì ra rừng cây đẹp như thế này, màn đêm tuyệt như thế này, nói chuyện yêu đương trong thời gian không gian cực kỳ như thế này, con người sẽ trở thành thằng câm thằng điếc hết.
Đường Uyển Nhi hỏi:
- Theo anh, bây giờ Liễu Nguyệt và anh chàng tàn tật kia đang làm gì?
Trang Chi Điệp hỏi lại:
- Em thử nói xem nào.
Đường Uyển Nhi đáp:
- Có lẽ cũng đang làm khoản kia. Anh chàng tàn tật ấy mắc chứng bại liệt từ thưở nhỏ, không biết chỗ ấy có bị bại liệt không? Thế mới hay chứ, cứ để cô ta lấy, ban ngày ăn nhân sâm yến sào, ban đêm là cái cây nến khóc sướt mướt.
Trang Chi Điệp bảo:
- Không được rủa người ta. Liễu Nguyệt đối xử với em cũng tốt đấy chứ!
Đường Uyển Nhi hỏi:
- Nói thế anh đau lòng phải không? Em đã nói từ lâu cô ấy là sao bạch hổ chứ không ư? Triệu Kinh Ngũ bị chơi khăm phải không nào? Trong số phận của công tử nhà chủ tịch thành phố phải lấy Liễu Nguyệt, cho nên ngay từ hồi còn bé đã mắc bệnh bại liệt.
Trang Chi Điệp vẫn không cho Đường Uyển Nhi nói chuyện ấy. Đường Uyển Nhi liền gắt gỏng:
- Anh luôn luôn bênh vực cô ta, em biết tỏng tâm tư của anh, anh thấy nó xinh gái, bản thân không thể một chồng nhiều vợ, lại không muốn để người khác chiếm mất nó, nên ép gả cho đứa tàn tật, gả cho người ta rồi thì trong lòng đau khổ có phải không?
Trang Chi Điệp bị chị ta vạch trần, trong lòng bối rối, không để chị ta nói. Càng không cho nói, chị ta càng cố nói. Trang Chi Điệp quăng một cái, chị ta nằm sóng soài ra bãi cỏ. Đường Uyển Nhi nói:
- Được rồi, được rồi, em không nói nữa – song vẫn tiếp – Bộ quần áo thường ngày em tiếc không mặc, hôm nay lại để cho nó mặc, anh định chờ nó đi rồi, em mặc bộ ấy vào, anh sẽ coi em là nó chứ gì?
Trang Chi Điệp hỏi:
- Em nói câu ấy, là có ý đòi anh sắm thêm quần áo cho em nữa hả? Cô ấy mặc vừa, thì em cho cô ấy, anh mua bộ khác cho em thôi mà.
Đường Uyển Nhi nói:
- Em không cho nó đâu. Bộ váy áo ấy vẫn do anh sắm cho em, sao em nỡ đem cho nó chứ? Hôm qua em ra bách hoá tổng hợp ở đại lộ Bắc, ở đó có một chiếc áo khoác da, dáng đẹp vô cùng, sang mùa đông anh phải mua cho em.
Trang Chi Điệp nói:
- Thế thì có gì là khó nào? Chỉ cần em mặc vừa, Triệu Kinh Ngũ đi Quảng Châu rao bán tranh chữ, khi đi, anh đã bảo cậu ta mua cho em một dây chuyền vàng nguyên chất. Anh nghĩ chắc chắn cậu ta sẽ mua thời trang cho Liễu Nguyệt. Chờ khi về Liễu Nguyệt không yêu cậu ta nữa, quần áo cậu ta mua không có ai mặc, anh sẽ mua lại cho em hết. Liệu Chu Mẫn có phát giác ra không?
Đường Uyển Nhi đáp:
- Anh ta chỉ thấy anh đối xử tử tế với em, nhưng anh ta không nói gì nhiều. Anh ta làm gì có chứng cứ? Em cứ lo thời gian qua anh ta sẽ phát hiện ra. Anh không biết chứ, đêm nào em cũng mơ thấy anh, chỉ lo trong mơ gọi tên anh ra. Anh, cuối cùng không được bỏ em đâu nhé?
Trang Chi Điệp nói:
- Bỏ em thế nào được, song em cũng phải thông cảm cái tên của anh chứ…mặc dù thế nào, em cũng phải chờ anh.
Đường Uyển Nhi hỏi:
- Tại sao lại nói những điều ấy để anh tức giận nào?
Trang Chi Điệp lắc đầu, đáp:
- Ở trong nhà em phải biết kìm giữ tình cảm của mình, chớ có để Chu Mẫn phát giác ra.
Đường Uyển Nhi nói:
- Phát giác ra cũng được, phát giác ra sớm em sẽ kết thúc với anh ta sớm.
Trang Chi Điệp bảo:
- Không được như thế đâu nhé.
Đường Uyển Nhi hỏi:
- Tại sao lại không nhỉ?
Trang Chi Điệp nói:
- Trong lòng anh rối lắm, khổ lắm, Uyển Nhi ơi. Từ khi quen biết em, anh đã nghĩ phải cưới em, nhưng quả tình sự việc đâu có dễ dàng như thế. Anh không còn phải trẻ trung, không phải người thông thường. Sở dĩ anh luôn khuyên em đừng chia tay với Chu Mẫn trước, là bởi vì anh không thể ly hôn trong một chốc một lát, em phải cho anh có thời gian, phải để anh chiến thắng hoàn cảnh. Cũng phải chiến thắng chính mình. Còn em có Chu Mẫn cũng là để anh ta chăm lo đời sống của em. Nhưng trong lòng anh đau đớn khó chịu vô chừng, an